"Anh Tùy Ý, mau!!!"
Giọng Cây Trúc Nhỏ như bịt kín mồ hôi lạnh, hắn nghe thanh âm "lao xao" phía sau cách bọn họ càng ngày càng gần.
Lâm Tùy Ý vẫn chưa mở được khóa. Cậu đã dùng hết sức lực, nhét cả bàn tay ra ngoài khe hở, khe hở thô ráp ma sát chảy máu mu bàn tay và lòng bàn tay, vẫn không thể mở được cửa… Tay Lâm Tùy Ý kẹt ở khe hở, bàn tay không đủ linh hoạt để hoàn thành động tác mở khóa.
"Tùy Ý, Tùy Ý." Cây Trúc Nhỏ ngữ tốc cực nhanh, chữ nghĩa dính vào nhau: "Chúng nó tới! Tới rồi! Mau."
Tiếng nước "ào ào lạp lạp" tới gần phía bọn họ, ngoài ra còn có hơi nước.
Mới đầu bọn họ tưởng hơi nước là mồ hôi lạnh chảy xuống từ người mình. Theo thời gian trong bầu không khí căng thẳng, bọn họ dần nhận ra, đó là hơi nước từ con thuyền đưa tới.
Ẩm ướt khó ngửi.
"Kẹt rồi, không được…"
Lâm Tùy Ý thử đủ kiểu cũng không tài nào sờ tới mắt khóa, càng đừng nói nắm chìa khóa thọc vào mắt khóa.
"Để em." Cây Trúc Nhỏ vội vàng nói: "Để em thử xem."
Lâm Tùy Ý rút bàn tay mình khỏi khe hở. Bên ngoài sắc trời đã tối, phòng không bật đèn, tủ quần áo tối om.
Bọn họ đến mặt mũi đối phương còn không nhìn thấy rõ, chỉ có thể sờ s0ạng chuyền chìa khóa cứu mạng.
Cây Trúc Nhỏ lấy chìa khóa, cũng cố sức nhét tay qua khe hở tủ quần áo.
Khóa bị lắc hai cái, khóa tủ quần áo và chìa khóa va đập vào nhau, phát ra tiếng vang giòn tan.
Tiếng vang giữa đêm yên tĩnh đặc biệt đột ngột, dội vào lồ ng ngực. Cây Trúc Nhỏ run tay, tiếng khóa đập lách cách lại vang lên.
"Trời ạ!" Cây Trúc Nhỏ dựng ngược lông tơ: "Chìa khóa…"
Chìa khóa trượt khỏi lòng bàn tay ướt mồ hôi của hắn, rớt đi đâu không rớt, lại rớt trúng khe hở… rơi ra ngoài tủ quần áo.
"Anh Tùy Ý." Đầu óc Cây Trúc Nhỏ sắp nổ tung, bất lực nói: "Chết rồi, em làm rớt chìa khóa."
Hắn dùng sức múa may mấy ngón tay với lấy chìa khóa trên mặt đất: "… Với không tới."
"Nhường một chút."
Lâm Tùy Ý cũng sốt ruột, chờ Cây Trúc Nhỏ rút tay về, cậu lại nhét bàn tay chồng chất vết thương vào khe hở. Chìa khóa rơi xuống vị trí không xa, ngón tay cậu dài hơn so với Cây Trúc Nhỏ, lấy mắt thường phán đoán đủ chạm tới.
Chờ tới khi Lâm Tùy Ý với tay ra, cậu phát hiện chìa khóa ở xa hơn so với mắt nhìn, hiệu ứng thị giác lừa gạt cậu.
Không còn biện pháp nào khác, chìa khóa là cách duy nhất thoát khỏi tủ quần áo.
Lâm Tùy Ý không thể thò cả cánh tay qua khe hở này, cậu sốt ruột húc cửa tủ quần áo, cậu không nghĩ phá cửa tủ quần áo, chỉ muốn mở rộng khe hở, kéo khe hở to ra một chút, đủ để cổ tay vươn ra, túm được chìa khóa rồi dùng chìa khóa mở khóa.
Cây Trúc Nhỏ thấy Lâm Tùy Ý dùng bả vai tông cửa, cũng tông theo.
Hai người tông cửa không những không mở rộng được khe hở, ngược lại tủ quần áo bị va chạm lung lay sắp đổ.
"Anh Tùy Ý, cẩn thận tay!" Cây Trúc Nhỏ lập tức dán lưng tủ quần áo: "Tủ quần áo sắp đổ!"
Mà tay Lâm Tùy Ý còn ở ngoài khe hở.
Lâm Tùy Ý cũng phát hiện tủ quần áo có dấu hiệu sắp đổ, nhưng không đợi cậu cũng dán lưng tủ quần áo dùng cân nặng cơ thể cân bằng tủ quần áo… Rầm!
Tiếng nổ to vang giữa đêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!