Chương 28: (Vô Đề)

Ở trong phòng hít thở đủ, Lâm Tùy Ý rời phòng đi tới phòng Diệp Chi Huyền và Hồ Thụy ở tầng 2. So với phòng tích nước, mấy thùng nước lớn trong phòng tầng 2 cần giải quyết gấp hơn.

Cũng may thời điểm cậu trở về, bốn người Diệp Chi Huyền đã trở lại.

Bọn họ ngồi chờ Lâm Tùy Ý. Thấy Lâm Tùy Ý về, Cây Trúc hỏi có chuyện gì xảy ra.

"Mau xử lý nước." Lâm Tùy Ý không kịp giải thích toàn bộ, chỉ có thể chọn lọc thông tin quan trọng nhất: "Một giọt cũng không được để lại. Rất có thể tối nay Xã Bà sẽ tìm người có nước."

Nếu bốn Thầy Giải Mộng đều trở lại, Lâm Tùy Ý không cần chia thời gian giúp họ xử lý số nước này. Cậu tin bốn Thầy Giải Mộng có đủ năng lực xử lý.

Cậu sốt ruột trở về phòng mình và Lâu Lệ xử lý nóc nhà rỉ nước, ném lại một câu: "Bên tôi có chút việc, nếu Lâu tiên sinh tìm tôi, phiền mọi người nói tôi đã về phòng tầng 3."

Cây Trúc nói: "Có cần hỗ trợ không?"

Lâm Tùy Ý nghĩ nói: "Mọi người xử lý nước ở đây trước đi."

Đều là Thầy Giải Mộng chính thống, họ biết không thể trực tiếp đổ nước xuống đất. Công trình tòa nhà không thấm nước, một khi đổ ra nước sẽ chảy xuống tầng dưới, hại không ít người khác. Chưa kể nếu nước tích trên mặt đất không kịp khô trước khi trời tối sẽ tự hại mình.

Xử lý nước như thế nào là một nan đề. Không biết vứt thùng nước ngoài cửa có được hay không, dù sao đây cũng là nước họ bỏ tiền mua, không còn thuộc chủ quán quà vặt, mà thuộc về bọn họ.

Quyền sở hữu nước cũng là nguyên nhân Lâm Tùy Ý muốn xử lý nước rỉ vào phòng mình. Dù cậu đổi sang phòng khác cũng không thể thay đổi sự thật rằng phòng thuộc về cậu và Lâu Lệ. Hơn nữa phòng bị tích nước, chưa chắc ông chủ phòng trọ sẽ cho họ trả phòng.

Lâm Tùy Ý kéo cửa, hít một hơi chạy nhanh tới cửa hàng quà vặt tầng 2, cậu từng giao lưu với chủ tiệm này. Bởi vì nói chuyện tất nhiên sẽ phun hơi thở, lúc cậu nói chủ quầy quà vặt không có phản ứng, xác suất cao không bị chủ mộng mượn mắt.

Nhưng Lâm Tùy Ý vẫn đứng cách khá xa. Cậu hỏi chủ tiệm: "Có bán keo chống thấm nước không?"

Chủ tiệm vẫn đang bổ sung hàng hóa, nghe vậy liếc cậu một cái: "Không có."

Lâm Tùy Ý lại hỏi: "Thế có băng dán không?"

Chủ tiệm hỏi: "Cần loại băng dán nào?"

Lâm Tùy Ý nói: "Ông có những loại nào?"

Chủ tiệm nói: "Băng keo hai mặt, băng keo trong suốt, băng keo xốp, muốn loại nào tôi mới tìm cho cậu được."

Lâm Tùy Ý vội vàng nói: "Đều cần, ông đưa hết cho tôi."

Cậu rút một tờ tiền mệnh giá lớn đập lên bàn.

Thấy tiền, chủ tiệm đứng dậy tìm băng dán cho Lâm Tùy Ý. Ông lục tìm vài cái thùng, Lâm Tùy Ý chờ đến lo lắng.

Vất vả mãi mới mua được băng keo, Lâm Tùy Ý mặc kệ tiền thừa, ôm keo chạy lên tầng ba.

Mở cửa, Lâm Tùy Ý tranh thủ thời gian, cậu dán đè vài loại băng keo lên nhau, lót loại băng dính chắc chắn nhất ở phía dưới, để dán vô chỗ nóc nhà rỉ nước.

Chồng nhiều lớp keo lên nhau xong, Lâm Tùy Ý kéo sô pha, đứng lên trên sô pha, dán mớ băng keo vào vết nứt. Sợ không đủ chắc, Lâm Tùy Ý xuống sô pha lấy băng dính dán thêm một lớp.

Cậu ngửa đầu nhìn trần nhà, băng keo phát huy tác dụng, trần nhà không còn thấm nước. Lâm Tùy Ý bắt đầu dọn vũng nước tích trên sàn. Vết nước này khó xử lý hơn trần nhà rỉ nước, khăn lông hút nước sẽ giữ nước, khi vắt khăn nước sẽ chảy ra.

Lâm Tùy Ý mở cửa sổ, ngồi xổm dùng tay quạt quạt tản nước ra, diện tích lớn hơn cho dễ bốc hơi.

Nhưng chờ cậu xử lý xong nước trên mặt đất ngẩng đầu lên, trần nhà lại bị thấm nước.

Lâm Tùy Ý hơi quạo.

Đã hết rỉ nước lại rỉ nước nữa, chứng tỏ trên lầu có người đang đổ nước.

Cậu ngẫm nghĩ, tìm ly nước đánh răng đặt dưới chỗ rỉ nước, hứng nước nhỏ giọt từ trần nhà. Đợi hứng được nửa ly, Lâm Tùy Ý cầm cái ly chuẩn bị lên lầu lý luận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!