Chương 24: (Vô Đề)

– Mọi thứ đều ổn, mong cháu cũng vậy.

Lâm Tùy Ý nhìn chằm chằm di động, y tá tư vấn nhắc nhở cậu: "Anh trai nhỏ, bạn anh ra khỏi phòng khám kìa."

"Hả? À vâng, cảm ơn cô." Lâm Tùy Ý thu di động. Cậu đang ngồi đợi Lâu Lệ ở khu ghế chờ, trước mặt có cột nhà chặn tầm mắt, cậu không nhìn thấy Lâu Lệ từ phòng khám ra, Lâu Lệ cũng không biết cậu đi đâu.

Lâm Tùy Ý chạy chậm đến trước mặt Lâu Lệ, trước tiên xem tay anh xác định đã băng bó, mới kêu một tiếng "Lâu tiên sinh".

Lâu Lệ nhìn mặt Lâm Tùy Ý mang ý cười: "Tôi bị thương mà nhìn cậu vui vậy."

Lâm Tùy Ý oan uổng quá. Cậu mà vui thật thì sẽ không chơi xấu bắt Lâu Lệ băng bó vết thương. Cậu vội vàng giải thích: "Lúc ngồi chờ ngài, tôi có gửi tin nhắn cho chú."

Tựa hồ Lâu Lệ không mấy hứng thú với đề tài này. Anh hỏi y tá vị trí phòng số 2 liền đi theo hướng được chỉ.

Lâm Tùy Ý cũng nhìn ra Lâu Lệ không quan tâm, hẳn là cậu nên thành thật đi theo Lâu Lệ tìm Chu Nguyệt, nhưng bên người cậu không có ai khác, chỉ có mỗi Lâu Lệ xa cách ngàn dặm.

Nhưng tâm tình Lâm Tùy Ý vui lắm. Cậu muốn chia sẻ niềm vui này.

"Lâu tiên sinh, chú trả lời tôi." Lâm Tùy Ý đi phía sau Lâu Lệ.

Lâu Lệ ấn thang máy, trong lúc chờ thang máy liếc cậu một cái: "Trước kia không trả lời cậu?"

"Cũng không phải, rất ít trả lời, đặc biệt là sau khi tôi bỏ học, chú không trả lời tôi nữa." Lâm Tùy Ý suy đoán nói: "Chắc là thấy tôi bùn nhão trét không lên tường, lười nói chuyện với tôi."

"Cậu mở cửa hàng, làm chủ quán, không tính là bùn nhão." Lâu Lệ ngữ khí nhàn nhạt.

Lâm Tùy Ý nghĩ Lâu Lệ đang an ủi mình, "Nhưng hôm nay chú trả lời tôi."

Advertisement

Đinh…

Thang máy tới lầu một, lúc này còn sớm, không phải giờ cao điểm thăm bệnh, thang máy không có người.

Lâu Lệ bước vào, Lâm Tùy Ý theo sát. Cậu hỏi: "Lâu tiên sinh, Chu Nguyệt ở tầng mấy?"

"Tầng sáu." Chờ Lâm Tùy Ý ấn tầng tương ứng. Lâu Lệ đứng phía sau quét người Lâm Tùy Ý mới mở miệng: "Trả lời cái gì mà vui như vậy?"

"Trả lời cái gì không quan trọng." Lâm Tùy Ý quay đầu lại, đôi mắt cong cong ngập ý cười: "Quan trọng là chú chịu nói chuyện rồi."

Lâm Tùy Ý nhìn biểu tình Lâu Lệ là biết anh không hiểu vì sao mình vui. Cậu vui vẻ giải thích: "Lúc trước chú không để ý tới tôi, tôi sợ lắm, cảm thấy mình cô phụ ý tốt của chú, là con sói mắt trắng tội ác tày trời. Bây giờ chú đã chịu trả lời, nghĩa là tôi còn cơ hội chứng minh."

Lâu Lệ cực kỳ không hiểu: "Chứng minh cái gì?"

Lâm Tùy Ý nói: "Mở quán ăn vẫn có tiền đồ. Tôi có thể kiếm tiền báo đáp chú."

Lâu Lệ: "… Ừm."

Nhìn Lâu Lệ thiếu hứng thú, Lâm Tùy Ý không nói chuyện nữa, nhưng mặt mày khóe môi đều cong cong.

"Đinh" thang máy tới số 2 nằm ở tầng sáu.

Lâm Tùy Ý vốn muốn hỏi Lâu Lệ có biết phòng cụ thể của Chu Nguyệt không, nhưng thấy Lâu Lệ nhấc chân đi thẳng như có sẵn mục tiêu, cậu liền đuổi theo.

Chu Nguyệt đã được chuyển từ phòng ICU sang phòng bệnh bình thường. Cô bé đã vượt qua trạng thái nguy hiểm, chỉ là vẫn hôn mê không tỉnh lại.

Mẹ Chu nghe theo lời bác sĩ dặn dò, bóp chân ấn tay Chu Nguyệt. Mẹ Chu cảm giác được cánh tay con gái mình động dậy rõ ràng.

Mẹ Chu cứng đờ cả người, vội vàng nắm tay con mình: "Nguyệt Nguyệt? Nguyệt Nguyệt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!