Không biết nguyên nhân do đã ngủ trong mộng hay quá hăng hái, Lâm Tùy Ý không cảm thấy buồn ngủ. Cậu về nhà tắm rửa một cái. Trời sắp sáng, cậu tranh thủ thời gian làm bữa sáng, sau đó cầm theo bữa sáng và áo khoác Lâu Lệ cho đi tới cửa hàng 108.
Cậu cho rằng mình đến sớm, không ngờ Lâu Lệ đang đợi cậu.
Sáng sớm mùa đông tuyết bay, Lâu Lê đứng trên ngạch cửa nhịp chân, tay giơ cao một chiếc dù thuần đen không có hoa văn, đang đứng che dù cho Lâu Lệ chờ Lâm Tùy Ý.
Lâu Lệ đã đổi quần áo sang tây trang màu đen, tóc dài cột gọn ở phần đuôi, quanh thân lãnh đạm xa cách hòa cùng tuyết trời bay lả tả.
Một bức tranh "Mỹ nhân chờ Lâm Tùy Ý" cảnh đẹp ý vui.
Lâm Tùy Ý vội đi qua: "Lâu tiên sinh."
"Chờ anh lâu quá!" thấy cậu rốt cuộc cũng tới, Lâu Lê chớp mắt nhìn Lâm Tùy Ý, ý bảo Lâm Tùy Ý mau nhận dù che cho Lâu Lệ.
"Ặc, giao cho anh đi." Lâm Tùy Ý đưa bữa sáng cho Lâu Lê, đưa cả áo khoác lông của Lâu Lệ.
Lâu Lê chỉ nhận bữa sáng, không đưa dù cho Lâm Tùy Ý. Cô bé nhìn áo lông bĩu môi.
"À à." Lâm Tùy Ý giũ chiếc áo lông mình không dám khoác chỉ ôm về nhà, phủ lên người Lâu Lệ.
Lâu Lê lúc này mới đưa dù cho cậu. Lâm Tùy Ý cầm dù, nghiêng dù chắn hướng gió thổi tuyết bay cho Lâu Lệ: "Lâu tiên sinh, tôi có nấu bữa sáng, hay là ăn trước…"
"Lên xe trước." Lâu Lệ bước đến phía trước.
Trước cửa hàng 108 đậu một chiếc xe hơi màu đen, Lâu Lệ đi đến chỗ ghế sau thì dừng lại.
Lâm Tùy Ý nhắm mắt theo đuôi, rất tự giác mở cửa xe hộ Lâu Lệ, mỗi tội bị Lâu Lê cướp việc.
Chờ Lâu Lệ ngồi vào trong xe, Lâu Lê ném chìa khóa xe cho Lâm Tùy Ý: "Lâm Tùy Ý, tiên sinh nhà em giao cho anh."
Advertisement
Lâm Tùy Ý bắt lấy chìa khóa xe, im lặng trong chốc lát: "Lâu tiên sinh, tôi…"
Lâu Lệ nâng cằm, nhìn Lâm Tùy Ý.
Lâm Tùy Ý gian nan mở miệng, vô cùng xin lỗi: "Tôi không biết lái xe."
"Anh không biết lái xe!" Lâu Lê kinh ngạc, nói: "Sao anh không nói sớm, lúc này kêu tài xế tới không còn kịp rồi, trời sắp sáng."
Lâm Tùy Ý nhỏ giọng: "Em có hỏi anh đâu…"
Lâu Lê: "Chẳng lẽ anh đi chợ nhập hàng không lái xe hả?"
Lâm Tùy Ý: "Anh gọi xe."
Lâu Lê cáu: "Anh!"
Lâu Lệ ra khỏi xe ra, vươn tay trước mặt Lâm Tùy Ý: "Chìa khóa xe."
"Lâu tiên sinh lái xe? Sao có thể để Lâu tiên sinh lái xe." Lâm Tùy Ý do dự, không dám đưa chìa khóa xe cho Lâu Lệ: "Gấp lắm không? Tài xế ở xa lắm hả? Hay là từ từ…"
"Đưa tôi." Lâu Lệ ngắt lời.
Lâm Tùy Ý đành phải giao chìa khóa xe cho Lâu Lệ. Cậu vòng qua xe đầu mở cửa ghế lái giúp Lâu Lệ chờ Lâu Lệ ngồi vào, rồi mới đến ghế sau.
Mông mới vừa ngồi xuống, lại nghe thấy giọng Lâu Lệ lạnh băng: "Ngồi trước."
Lâm Tùy Ý: "Ặc…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!