Chương 2: (Vô Đề)

"Cúc trắng là… điềm xấu?"

Người nọ che ngực, gương mặt vuông chữ điền viết đầy hoảng sợ. Ông ta dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn ông chủ cửa hàng số 108, vô cùng hy vọng sẽ nhận được một câu trả lời phủ định.

Nhưng ông chủ chỉ liếc ông ta một cái, mặt vuông chữ điền lập tức mất hết huyết sắc. Lần này dù ông ta có tài xế đỡ lấy cũng không đứng nổi, hệt như bùn nhão ngã ngồi dưới đất.

Tiếng té ngã vang lên hơi lớn, Lâm Tùy Ý giật thót trong lòng.

Ác mộng khiến người ta sợ hãi, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy có người bị một giấc mơ dọa đến nỗi hồn phi phách tán.

Mặt vuông chữ điền run cầm cập: "Ngài… ngài Lâu, xin ngài giải mộng giúp tôi."

Noi xong, ông ta lấy một tờ chi phiếu, cố gắng lết cơ thể mềm nhũn, cung kính dâng tấm chi phiếu đến trước mặt ông chủ.

Khóe mắt Lâm Tùy Ý liếc thấy con số ghi trên đó… hai trăm vạn. (~ 6,6 tỷ VNĐ)

Một con số khiến Lâm Tùy Ý phải líu lưỡi, nhưng ông chủ cửa hàng 108 lại không hứng thú cho lắm.

Nghe mặt vuông chữ điền hứa hẹn một loạt các lợi ích xong, anh mới lên tiếng: "Cúc trắng gắn liền rễ cây hay chỉ có mỗi hoa."

Mặt chữ điền hiểu ông chủ đã chấp nhận thành ý của ông ta, nỗi lo sợ trên mặt biến mất hơn nửa trong nháy mắt, đổi thành biểu tình vui mừng khôn xiết.

Ông ta ngồi lại trên ghế, không còn dáng vẻ mềm nhũn như bùn khi nãy, chớp mắt đã mọc ra khung xương chống đỡ thân thể: "Hình như có rễ cây, à không… không có."

"Rốt cuộc là có hay không?" Ông chủ lạnh giọng, "Không nhớ thì đừng bịa, không giải mộng chính xác được."

Mặt chữ điền hoảng sợ nói: "Tôi không nhớ được…"

Lâm Tùy Ý ngồi dự thính bên cạnh cũng muốn toát mồ hôi thay mặt chữ điền.

Ngay lúc Lâm Tùy Ý cảm thấy ông chủ sẽ quẳng gánh đuổi mặt chữ điền thì ông chủ lại hỏi: "Cúc trắng xuất hiện thế nào."

Mặt chữ điền không dám sơ sài, cẩn thận ngẫm nghĩ một lát mới vội vàng nói: "Để tôi nhớ… Hình như tôi hái chúng ở bên cạnh một dòng sông! Đúng, bên bờ sông."

"Khoảng cách từ nhà đến sông bao xa."

"Xa! Tôi nhớ mình đã đi rất rất lâu, tôi mệt lắm."

So với vẻ điềm tĩnh của ông chủ, giọng của mặt chữ điền cứ như đang nổi lửa.

"Mệt mỏi?" Tiếng ông chủ khựng lại, trái tim của mặt chữ điền cũng như bị ai bóp chặt, lo lắng hỏi, "Ngài Lâu, như vậy… là sao vậy?"

Có điều ông chủ không định giải đáp thắc mắc hoặc giải thích gì thêm, giọng nói của anh vẫn trầm thấp lạnh nhạt như cũ, âm sắc như tuyết đọng lâu năm: "Có bị ướt nước sông không? Dính một giọt cũng xem như có."

Mặt chữ điền không dám hỏi tới cùng, cố gắng kìm nén nôn nóng trong lòng trả lời: "Không có, chắc là không, tôi vẫn luôn ở trên bờ hái cúc."

Ông chủ hỏi: "Ngoại trừ cúc trắng, trong mộng còn thứ gì khác hay không."

Mặt chữ điền vội đáp lời, sợ để ông chủ sốt ruột chờ: "Không có không có, chỉ có cúc trắng thôi, cả nhà đầy cúc trắng."

Ông chủ: "Trong mộng ngoài ông ra còn ai nữa?"

"Chỉ có tôi thôi." Lúc này mặt chữ điền rất chắc chắn, "Chỉ mình tôi."

Ông chủ hỏi: "Trong mơ đang khóc hay cười?"

"Ban đầu rất vui vẻ, sau đó lại rất sợ. Tôi không chắc mình có khóc hay không." Mặt chữ điền vắt hết óc nhớ lại cảnh trong mơ, "Hình như có khóc."

"Đi bệnh viện kiểm tra." Ông chủ lấy tờ chi phiếu, nhàn nhạt nói, "Sớm điều trị có khi còn cứu được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!