Chương 107: Mộng yểm chi mộng 7

Mộng yểm vào mộng của Nguyên Dĩ, cầu xin Nguyên Dĩ vào đèn kéo quân cứu người.

"Đèn kéo quân không phải mộng, Thầy Giải Mộng không thể vào đèn kéo quân."

Nguyên Dĩ trả lời mộng yểm. Mộng yểm ngẩng đầu, nhìn Nguyên Dĩ biến thành một người khác, nó hoảng hốt cảm thấy quen mặt.

Ở Thái Ngân Quan, đứa bé Lâu Lệ đi theo Lâm Tùy Ý thắp ba nén hương, Lâm Tùy Ý nói với Tổ sư gia rằng, mong ngài muôn đời xanh tươi, nói ngày thịnh vượng.

Lâu Lệ nói với Tổ sư gia: Hy vọng mong muốn của Lâm Tùy Ý trở thành sự thật.

Là Tổ sư gia.

Núi cao vạn bậc thềm đá, Tổ sư gia trên đỉnh núi cao nhìn xuống mộng yểm dưới chân núi.

Mộng yểm đi một bước dập đầu ba cái, lạy vạn bậc thềm đá đến trước mặt Tổ sư gia

Tổ sư gia nói: "Mộng yểm chi mộng khó hiểu, rơi xuống hồ một lần sẽ có lần thứ hai."

Mộng yểm bảo đảm: "Tôi sẽ giúp anh ấy."

Tổ sư gia lại nói: "Một khi mộng yểm chi mộng giải, ngươi vô tồn, ngươi cũng cam nguyện?"

Không chút do dự, mộng yểm đáp: "Cam nguyện."

Tất nhiên cam nguyện, Lâm Tùy Ý cho nó sính lễ, một phong hôn thư viết lời thề Lâm Tùy Ý.

Giấy hôn thư, trình trên Thiên Đình dưới Địa Phủ, Tổ sư gia chứng kiến, nếu phụ a yểm, là tội tày trời. Phạm tội tày trời, ngũ lôi oanh đỉnh nghiền xương thành tro, tam giới xoá tên, không vào luân hồi. Lâm Tùy Ý xin thề!

Mộng yểm vào đèn kéo quân Lâm Tùy Ý.

Nó mang đứa trẻ Lâm Tùy Ý đi trước khi Nguyên Dĩ tới, trên trán còn vết thương khi dập đầu Tổ sư gia. Nó tới căn hộ số 1 tầng 2 tòa nhà 3 khu 7 hẻm Kim Liễu. Trả tiền cho Lâu Hải Phương Toa Toa, sở hữu căn hộ này.

Muốn đánh thức Lâm Tùy Ý trong đèn kéo quân, khiến Lâm Tùy Ý tự nhận thấy thế giới mâu thuẫn.

Vạn bất đắc dĩ, nó đưa Lâm Tùy Ý đến viện phúc lợi.

Lúc sau nó liên tục thay đổi hướng đi nhân sinh đã định của Lâm Tùy Ý, không cho Lâu Hải và Phương Toa Toa nhận nuôi Lâu Lệ. Khi biết Lâu Hải và Phương Toa Toa muốn đi viện phúc lợi nhận nuôi Lâm Tùy Ý, nó thiếu chút nữa gi ết chết hai người.

Nhịn.

Nó vẫn luôn dõi theo Lâm Tùy Ý, dõi theo Lâm Tùy Ý đèn kéo quân suốt 22 năm. Tóc nó từ khi vào mộng bắt đầu dài ra, sau 22 năm, tóc nó dài tới bên hông.

Khi đèn kéo quân sắp kết thúc, nó không thể không xuất hiện trước mặt Lâm Tùy Ý.

Ngày đó trời đổ tuyết như cũ, tuyết rơi 22 năm. Nó nhìn chằm chằm bông tuyết to như lông ngỗng, biết Lâm Tùy Ý vẫn không thể nguôi ngoai cái chết của Lâu Lệ. Ngày Lâu Lệ chết có tuyết rơi.

Nó nặn người giấy đặt tên Lâu Lê, trước đây Lâm Tùy Ý có hỏi nó muốn lấy tên này hay không, nhưng nó từ chối.

Nhưng nó không thể kêu "A Yểm", nó chỉ có thể tiếp tục dùng cái tên Lâu Lệ.

Cuối đường Kim Hoa có một cửa hàng số 108 cho thuê, Lâu Lệ ký hợp đồng thuê nhiều năm. Nó bắt đầu dọn dẹp bài trí trong tiệm, khoảng thời gian sống hạnh phúc cùng Lâm Tùy Ý trong mộng, cửa hàng số 108 không có quá nhiều ánh đèn. Nó còn làm một cái bình phong chuyên dùng để chắn bớt ánh sáng tự nhiên.

Một bàn trà nước chảy, một ghế dựa, đối diện có ba ghế gập, là cách bày biện khi Lâm Tùy Ý ở Nguyên Thanh Quan.

Nó ngồi sau bàn nước thác chảy, lấy điện thoại bấm số điện thoại quán ăn Tùy Ý.

"Alo, xin chào, đây là quán ăn Tùy Ý." Giọng Lâm Tùy Ý thoát ra từ ống nghe, Lâu Lệ tức khắc mất tiếng. Lâu Lê thấy thế mới tiếp nhận điện thoại, nói với Lâm Tùy Ý: "Cho một phần thịt băm xào ớt xanh không thịt băm, một phần canh trứng không trứng."

Gọi món kỳ lạ quá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!