Lâm Tùy Ý hú hồn, vẻ mặt đầy hoang mang.
Cậu bị lời chính mình buột miệng thốt ra dọa đến mức kinh ngạc.
Sinh ra một tiểu quỷ? Quá kinh thế hãi tục.
Trong giấc mơ của Ứng Triều Hà còn có Thầy Giải Mộng khác. Nếu Ứng Triều Hà thật sự sinh hạ một tiểu quỷ mà bị bọn họ biết được, với độ nổi tiếng của Ứng Triều Hà, giới giải trí sẽ nhấc lên sóng to gió lớn.
Lâm Tùy Ý nhớ lại lúc Ứng Triều Hà tới cửa hàng 108 cầu xin Lâu Lệ giải mộng, trạng thái vô cùng tiều tụy. Nếu bị Thầy Giải Mộng khác biết được bí mật, hoặc là uy hiếp tống tiền hoặc là thông báo công khai, vô luận như thế nào, chỉ sợ Ứng Triều Hà đều khó có thể chống chịu nổi.
"Cô ấy không sinh ra tiểu quỷ." Lâu Lệ từ vẻ mặt Lâm Tùy Ý nhìn ra suy nghĩ của cậu.
Lâm Tùy Ý nhìn anh, trên mặt viết rõ nghi vấn.
"Bằng không cô ấy tới tìm tôi không phải để giải mộng, mà là đuổi quỷ." Lâu Lệ giải thích.
Trọng điểm chú ý của Lâm Tùy Ý bị lệch. Lâu tiên sinh còn biết đuổi quỷ!
Ngẫm lại cũng hợp tình hợp lý. Láng giềng trên đường Kim Hoa đều mặc định cửa hàng 108 bị quỷ ám, đôi khi Lâm Tùy Ý đi ngang qua đều nghe thấy tiếng bà lão kêu r3n.
Nhưng từ khi Lâu Lệ thuê cửa hàng 108, người ở đường Kim Hoa không còn nghe được tiếng bà lão thống khổ r3n rỉ, đề tài cũng chuyển từ bà lão sang Lâu Lệ.
Cho tới hôm nay, người biết cửa hàng số 108 trên đường Kim Hoa đang kinh doanh cái gì chỉ có một mình Lâm Tùy Ý.
Lâm Tùy Ý bỗng có cảm giác thù vinh, vừa tự hào vừa hơi đắc ý. Cậu nói: "Lâu tiên sinh, có khả năng Ứng Triều Hà không biết mình sinh ra quỷ thai không? Cho nên mộng này cảnh báo cô ấy, cũng bởi vậy cô ấy tới tìm tiên sinh giải mộng."
Lâu Lệ trầm mặc liếc cậu một cái.
Lâm Tùy Ý: "Xin lỗi…"
Này thì đắc ý vênh váo.
"Ừm." Lâu Lệ bỗng mở miệng: "Có khả năng này."
Lâm Tùy Ý hơi giật mình. Cậu lén xem Lâu Lệ, trên mặt Lâu Lệ không có ý phản bác, còn tán thành cậu?!
Nhưng Lâm Tùy Ý không dám đắc ý nữa, giữ im lặng nghe Lâu Lệ nói: "Chỉ có thông tin một hung thần là không đủ. Rốt cuộc cô ấy sinh quỷ thai, hoặc biết mình sinh quỷ thai hay không, cần giải thêm hung thần."
"Đừng sợ, tôi cũng sẽ phạm lỗi." Thanh âm Lâu Lệ nhàn nhạt. Sau khi thấy Lâm Tùy Ý sợ hãi gật đầu, mở miệng hỏi cậu: "Biết tìm hung thần như thế nào không?"
Lâm Tùy Ý nhấp môi suy nghĩ. Lâu Lê nói với cậu nhập mộng là vì tìm hung thần, không nói với cậu tìm như thế nào. Chó đen là nhờ áo sơ mi bông dùng Mồi nghiệm chứng hung thần, còn hung thần khác đang ở đâu?
Cậu có ý tưởng: "Lâu tiên sinh nói điềm xấu không nhất định là hung thần, nhưng hung thần chắc chắn là điềm xấu. Chúng ta có thể bắt đầu tìm từ điềm xấu trong mộng."
Lâu Lệ: "Trong mộng thiên biến vạn hóa, điềm xấu nhiều như lông trâu. Mơ rạn nứt là hung, mơ nước giếng vẩn đục là hung, mơ xe không chạy là hung, cậu muốn tìm như thế nào? Bên cạnh cậu không có Mồi, muốn nghiệm chứng như thế nào?"
Lâm Tùy Ý nghiêm túc lắng nghe. Lâu Lệ nêu ví dụ những thứ đã xuất hiện trong giấc mơ này.
Trong nhà ông già bọn họ tạm trú, sàn nhà rạn nứt là điềm xấu, nước giếng ngoài sân vẩn đục là điềm xấu, xe cày bị thiếu một bánh xe của ông già cũng là điềm xấu.
Đây chỉ là những thứ bọn họ phát hiện, trong mộng chắc chắc còn nhiều điềm xấu khác chưa thấy.
"Lâu tiên sinh." Lâm Tùy Ý hiểu ý Lâu Lệ: "Điềm xấu phân loại quan trọng và không quan trọng. Điềm xấu không quan trọng không có ý nghĩa, chỉ là bộ phận cấu thành cảnh trong mơ. Để biết điềm xấu có liên quan hay không, cần xem Ứng Triều Hà có tiếp xúc hay không. Ứng Triều Hà là người nằm mơ, điềm xấu cô ấy tiếp xúc mới là quan trọng, và mới có thể là hung thần."
Mỗi nhà mỗi hộ thôn Lân Hà đều nuôi chó dữ giữ nhà, Ứng Triều Hà giống như bọn họ cũng ở nhờ nhà thôn dân, hiển nhiên có tiếp xúc với chó đen.
Chó đen là hung thần phù hợp yêu cầu.
"Lâu tiên sinh." Lâm Tùy Ý nói rõ tiếp theo nên làm gì, cậu nói: "Giờ chúng ta đi tìm Ứng Triều Hà, xem cô ấy tiếp xúc với cái gì, đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!