Sau khi ngủ dậy Nguyễn Chính Đông thở ôxi một lúc, rồi uống thuốc, tinh thần tốt hơn rất nhiều. Anh và Giang Tây gọi điện cho cha mẹ, Nguyễn Chính Đông nói với cha mấy câu, bỗng nhiên nói: "Cha đợi một lát, con bảo Giai Kỳ chúc tết cha." Sau đó liền đưa điện thoại cho Giai Kỳ.
Giai Kỳ trong chốc lát bị làm cho khiếp sợ đến đờ đẫn, cầm điện thoại lúc lâu không nói được gì, nghe thấy đầu đây bên kia cuối cùng vọng lại tiếng cười, nói vô cùng thân thiết: "Giai Kỳ, năm mới vui vẻ."
Cô nói nhỏ: "Năm mới vui vẻ."
"Gọi Giang Tây ghe điện thoại đi, ta nghe thấy tiếng nó cười ở bên cạnh."
Giai Kỳ đáp "Vâng", lập tức đưa điện thoại cho Giang Tây.
Sau khi Giang Tây nói xong, mẹ Nguyễn Chính Đông lại bảo Giai Kỳ nghe điện thoại, hỏi tình hình của Nguyễn Chính Đông, lại dặn dò cô giữ gìn sức khỏe, nói với cô rất nhiều.
Đến trưa Nguyễn Chính Đông hơi mệt, anh về phòng mình ngủ trưa.
3h chiều anh vẫn chưa dậy, Giai Kỳ hơi lo, đi lên lầu xem anh thế nào.
Nhẹ nhàng đi vào phòng anh, anh nằm trên giường quay lưng lại với cửa, không động đạy, dường như ngủ rất ngon.
Bỗng nhiên Giai Kỳ cảm thấy hoảng sợ, vội vàng đi lại, tim đập thình thịch, đưa tay ra, đặt lên vai anh.
Ngón tay hơi lạnh của anh bỗng nhiên đặt lên tay cô, làm chô cô giật bắn mình, anh không quay người lại, vẫn nằm ở đó, lại cứ nắm chặt lấy tay cô, giọng nói dường như rất nhẹ nhàng: "Em yên tâm, anh sẽ không lén lút chết đi đâu."
Giai Kỳ nói lớn: "Mồng một đầu năm, không được nói những lời này, chẳng kiêng kị gì cả."
Anh quay người lại, cười cười với cô: "Được rồi, đồng ngôn vô kỵ."
Một lúc sau, lại nói: "Giai Kỳ, nếu có một ngày như thế, em đừng ở bên cạnh anh. Xin em nhất định phải rời xa, nếu không thì anh sẽ không chịu nổi đâu."
Cô dường như mất kiềm chế, ngay cả giọng nói cũng thay đổi: "Anh nói nữa, anh nói thêm một từ nữa, em sẽ đi ngay lập tức, vĩnh viễn cũng không quay lại, anh có tin không?"
Anh cười một lát: "Anh lại thật sự hy vọng em đi ngay bây giờ, nếu có thể, vĩnh viễn cũng đừng quay lại nữa."
Nước mắt cô chảy tràn xuống: "Em không cho anh nói, anh không được nói nữa."
Anh lại vẫn cứ cười: "Chỉ nói thôi mà anh cũng đâu thể chết ngay được."
Cô hận đến mức cắn anh, nước mắt bỗng nhiên chảy xuống, hàm răng cách lớp quần áo, vẫn cắn chặt vào trong da thịt, chỉ là không kìm được nấc nghẹn, giống như là một con vật nhỏ bị thương, không có cách nào bảo vệ bản thân. Chân mềm đi, cuối cùng quỳ xuống, ôm lấy bản thân mình, hy vọng rằng có thể cuộc tròn vào, cuộn vào đến nới mà người khác không thấy.
Cô chưa từng yếu đuối như thế bao giờ, cảm thấy giống như con ốc bị mất vỏ, chỉ còn lại thân thể yếu đuối nhất không có sức lực nhất, không có bất cứ thứ gì che đậy bị lộ hết ra ngoài không khí. Cô vẫn luôn cho rằng có thể có cơ hội, nhưng anh lại tàn nhẫn như thế, vận mệnh tàn nhẫn như thế, chỉ ra cái sự thật cô sợ hãi nhất đáng sợ nhất.
Anh cũng xuống giường, đưa hai cánh tay ra chầm chậm ôm lấy cô: "Giai Kỳ, từ sau anh không nói nữa."
Cô vốn không có cách nào khống chế bản thân mình: "Nguyễn Chính Đông, anh bắt nạt em, sao anh lại có thể bắt nạt em như thế…….." nắm lấy vạt áo anh, ngón tay run cầm cập không thể khống chế được: "Sao anh có thể bắt nạt em như thế, anh lừa em, anh làm cho em tin. Anh lừa em đến tận bước này, anh lại muốn vứt em đi. Sao anh có thể như thế, anh đã đồng ý với em, bất cứ lúc nào cũng không rời xa em, nhưng anh lừa em.
Anh lừa em."
Anh ôm cô, chầm chậm dỗ dành cô: "Anh không nói nữa, sau này không nói nữa, anh sai rồi. Anh không nói nữa."
Cô nắm chặt lấy anh, cô không có cách nào khác, chỉ có nắm lấy anh thật chặt. Nếu có thế, cứ nắm chặt anh như thế.
Cô biết bản thân mình không nên khóc, nhưng cô không khống chế nổi bản thân, sự đè nén bấy lâu nay dường như tràn ra sụp đổ. Cứ như thế, trước đây chính là như thế, nhưng thứ quá tốt, cô vĩnh viễn đều không thể giữ lại được.
Bất kể là cái gì.
Bất kể là người cha yên quý, hay là Mạnh Hòa Bình, đến hôm nay, cô lại sắp mất đi một người.
Cô cứ cho rằng, không thể bắt đầu lại, nhưng đợi đến khi cô tỉnh ngộ, tất cả lại đã sớm bắt đầu.
Còn cô không thể vùng ra được, trơ mắt nhìn, chỉ là hàng ngàn con dao dóc thịt dóc xương, cơ thể phải chịu cực hình đáng sợ nhất thế gian.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!