Tình trạng của Nguyễn Chính Đông cuối cùng cũng dần dần ổn định, chỉ là dựa vào thuốc giảm đau. Tinh thần anh cũng coi như là tốt, có thể xuống giường hoạt động, nhưng càng ngày càng trầm lặng hơn.
Trước đây anh nói rất nhiều, Giai Kỳ ở bên cạnh anh, luôn phải đấu khẩu, nhung bây giờ Giai Kỳ dùng hết mọi cách trêu đùa anh, nhiều nhất anh cũng chỉ cười, xoa xoa đầu cô.
Cô cảm thấy chán nản, bởi vì sự đối đãi này giống như là với Giáp Cốt Văn.
Lúc Giáp Cốt Văn làm nũng, anh cũng chỉ vỗ vỗ đầu nó.
Buổi sáng hôm tất niên, bên bệnh viện cuối cùng cũng chịu chấp nhận, cho Nguyễn Chính Đông xuất viện một ngày, cho anh về nhà ăn tết.
Trong nhà rất náo nhiệt, mấy hôm trước Giang Tây tìm mấy người bạn đến, bố trí căn nhà rộng lớn như thế, nhưng lại bố trí giống như là Giáng sinh.
Giang Tây nghe Nguyễn Chính Đông phê bình như vậy, vô cùng buồn bã, kéo Giai Kỳ đòi lấy lại công bằng.
Giai Kỳ nói: "Nhìn thì hơi giống Giáng sinh, đâu đâu cũng là đèn màu sáng lấp lánh, mặc dù dán chữ Phúc, nhưng lại treo quả đỏ."
Không khí vui vẻ ấm áp, mặc dù bình thường đến mức không chịu nổi, thật ra Giai Kỳ rất thích không khí vui vẻ náo nhiệt này, nhưng trên miệng lại không hề thừa nhận.
Giang Tây nói: "Bây giờ cô chỉ theo anh ấy thôi, cô trọng sắc khinh bạn, cô coi thường cô em chồng tương lai."
Cô Lý và mọi người đều đã nghỉ phép về nhà. Căn nhà rộng lớn như thế chỉ còn lại ba người bọn họ, nhưng vẫn rất náo nhiệt. Giang Tây đưa ra chủ ý, dựa vào thoi quen của người phương Bắc làm sủi cảo đoàn viên, ba người ở trong phòng bếp, vừa xem tivi vừa đối địch với nhau, xắn tay áo lên như là một trận chiến lớn. Giang Tây đã chuẩn bi sẵn túi bột lớn, vô số nhân thịt, còn có các loai gia vị.
Giai Kỳ phụ trách vỏ bánh và nhân bánh, Nguyễn Chính Đông và Giang Tây phụ trách làm bánh.
Hai người bọn họ làm rất chậm, nhưng Nguyễn Chính Đông làm sủi cảo rất có ra hình ra dáng, đẹp hơn nhiều so với Giang Tây. Vì thế mà anh vô cùng đắc ý: "Bọn anh năm đó ở trong quân đội, tết đến đều làm sủi cảo, toàn thể quân binh cùng nhau làm. Đến đêm giao thừa, thủ trưởng quân ủy xuống cơ sở thăm mọi người, thấy anh làm sủi cảo, đều liên tục khen không tồi không tồi."
Giang Tây không phục, lẩm bẩm: "Họ đa phần đều nhìn anh lớn lên, có thể không khen sao? Anh đừng thấy em làm mấy cái này không đẹp, em bọc nhân lớn, ngon hơn."
Nguyễn Chính Đông cười: "Mấy cái đó của em lát nữa luộc sẽ bị vỡ hết, không tin em hỏi Giai Kỳ xem."
Giang Tây nói: "Không cần hỏi cô ấy, dù gì cô ấy cũng theo anh, anh cũng bắt nạt em, người ta lấy vợ rồi quên mất mẹ, anh tốt lắm, ngay cả em gái cũng định quên luôn."
Nguyễn Chính Đông chỉ cười. Giai Kỳ làm một cái nhân ngọt, nói rằng lát nữa ai ăn phải, năm tới nhất định sẽ may mắn hạnh phúc.
Tivi đang phát tin thời sự, vẫn phát theo lệ cũ tin tức người dân vui vẻ đón năm mới, các tỉnh thành phố vui mừng đón giao thừa, tiêu điểm thăm hỏi cũng chỉ là báo cáo công việc chuẩn bị đón tết.
Nguyễn Chính Đông nói: "Đài truyền hình của bọn em mười năm cũng như một ngày, chẳng có chút bất ngờ vui mừng nào cả."
Giang Tây nói: "Ổn định đè bép tất cả, giám đốc đài truyền hình đã nói, thời khắc cả nước đều đón chào, không cần bất ngờ, chỉ cần vui là đủ."
Nấu mỗi người một bát sủi cảo, những cái mà Giang Tây làm đều vỡ hết, nhưng ba người vẫn ăn rất ngon lành, ngay cả Nguyễn Chính Đông cũng không kìm được ăn mấy cái liền.
Gần đây dường như anh đã không ăn được gì.
Bỗng nhiên Nguyễn Chính Đông "A" một tiếng, Giai Kỳ vội vã hỏi: "Sao thế? Bỏng à?"
Anh chỉ cười.
Hóa ra là ăn phải chiếc sủi cảo ngọt, Giang Tây vui mừng, nói: "Anh à, năm tới anh nhất định sẽ kết hôn với Giai Kỳ, có kẹo ăn rồi." Véo trộm cổ tay Giai Kỳ một cái, Giai Kỳ cười với cô, biết rằng cô ấy đã biết mình cố tình đánh dấu lên chiếc sủi cảo đó.
Giang Tây kề sát tai cô nói: "Cô với anh ấy giống nhau thật, không công bằng. Ngày mai tôi nhất định phải đòi anh ấy một hồng bao thật lớn, cô cũng phải cho tôi một cái thật to."
Giai Kỳ chỉ mỉm cười.
Đón giao thừa, vốn dĩ nên đợi đến chuông đồng hồ điểm 12h đêm.
Giai Kỳ sợ cơ thể Nguyễn Chính Đông không chịu được, đến khoảng 10h liền khuyên anh đi ngủ, anh không chịu: "Hai người đều chơi, bảo anh đi ngủ sao?" Thấy Giang Tây không có ý kiến gì, nói nhỏ với Giai Kỳ: "Trừ khi em đi ngủ cùng anh."
Giai Kỳ nói: "Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!