Nhà trọ mới mở ỏ bên kia con phố cổ, tấm bảng hiệu rất nhỏ, mới trát vôi, ngoài của treo một đôi đèn lồng đỏ, bởi vì mấy năm gần đâu khách du lịch đông dần, cho nên thị trấn cũng có mấy nhà trọ.
Đèn vẫn còn sáng, cô liền gõ cửa. Bà chủ trẻ không hề nhận ra cô, những rất nhiệt tình mời cô vào.
Căn phòng trên lầu tất cả đều là mới, ngay cả rèm cửa cũng có in hình màu vàng cam tươi mới mà vui vẻ, căn phòng có một phòng chính và một phòng vệ sinh nho nhỏ. Bình nước nóng đang bật, bà chủ nhẫn nại dạy cô cách điều chình nhiệt độ nước nóng.
Cô đi tắm, nửa đêm, cả phố cổ dường như đều đã ngủ, tiếng nước rào rào, cô quạnh mà rõ ràng, còn nước nóng thì chảy trên cơ thể cô, có một cảm giác đau đớn nhẹ nhàng.
Không đem theo máy sấy tóc, dùng khăn bông lau một lát mái tóc ẩm ướt, Giai Kỳ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, liền ngủ thiếp đi như thế.
Đến khi trời sắp sáng cô mơ mơ hồ hồ tỉnh dậy, cả cơ thể nóng hầm hập, da thịt tất cả dường như mềm đi, chăn cọ vào liền đau.
Cô biết mình đang sốt, nhưng cơ thể vô cùng mệt, dường như ngay cả sức lực để mở mắt cũng không có, chỉ ngủ mê man. Miệng khô đi, môi nhăn lại đến mức đau lên, chỉ cảm thấy hơi thở cũng nóng. Tự mình ngồi dậy rót một cốc nước, bởi vì nóng, uống hai ngụm rồi lại nằm xuống ngủ.
Nằm mơ linh tinh, dường như là lúc nhỏ bị bệnh, cha sờ trán mình, xem đã hạ sốt chưa. Bàn tay cha lành lạnh mà dụi dàng, giống như là lông vũ, lướt qua trán của cô.
Một lúc sau, lại mơ đến đang truyền ở bệnh viện, cô đang ngủ, y tá giúp cô rút kim ra, còn Nguyễn Chính Đông cúi người xuống nhìn cô, giúp cô ấn chặt chiếc bông.
Bỗng nhiên, lại chỉ còn có một mình cô trong bệnh việc trống rỗng, bác sỹ, y tá không có một ai, hành lanh rất dài rất dài, lại yên tĩnh như tử địa. Cả cơ thể cô lạnh đi, mở cửa từng phòng bệnh, sau cánh cửa đều trống, Cô cũng không biết bản thân mình tìm cái gì, dường như một thứ gì đó quan trọng bị mất, nhưng không tìm thấy, cũng không biết tìm cái gì, chỉ cứ run lên, hoảng hốt sợ hãi, đẩy từng cánh cửa, nhưng lại không tìm được thứ cần tìm.
Cô tỉnh mộng, xuyên qua rèm cửa, ánh mặt trời như một cái bóng, dường như có ánh sáng màu vàng cam.
Cô cảm thấy hoảng sợ, dùng tay ấn vào ngực, một lúc lâu không thể động đậy.
Có lẽ là do sốt, yết ớt không có sức lực đến cực điểm.
Cuối cùng nỗ lực dậy, chầm chầm đi xuống trạm xá của thị trấn.
Nhiều năm nay, trạm xá vẫn đơn sơ như thế. Bác sỹ y tá đều là những người trẻ tuổi, cô không quen biết một ai.
Bác sỹ kê đơn, không ngờ rằng chỉ là cảm cúm bình thường nhất, lại làm cho cô ốm đến mức không có chút sức lực như thế này.
Thuốc chảy rất chậm, rất lâu sau vẫn chưa truyền xong. Phòng truyền chỉ có một mình cô, cô ngồi một mình trên chiếc ghế dài, nhìn từng giọt thuốc chảy dần xuống. Cô chưa ăn gì từ tối hôm qua, nhưng không hề cảm thấy đói, người giống như là tê dại, máy móc mà chậm chạp.
Có người đi qua hành lang, đã đi qua mặt cô rồi, bỗng nhiên lại quay đầu lại, do dự gọi cô: "Giai Kỳ."
Một lúc lâu sau cô mới nhận ra, hóa ra là người hàng xóm sống ở dưới lầu nhà mình đã mấy chục năm.
Bác Tôn vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Giai Kỳ, thật sự là cháu hả? Cháu đã về rồi? Tại sao cháu lại ở đây?"
Cô không biết phải trả lời như thế nào, chỉ đành nỗ lực mỉm cười.
Bác Tôn đến lấy thuốc, nhưng cứ ở đó cùng cô cho đến lúc truyền xong.
Ông kiên quyết muốn cô theo ông về nhà, nói: "Chúng ta sống ở trên lầu dưới lầu đã mấy chục năm, cháu cũng như con gái của bác, sao lại không về nhà xem chứ. Hơn nữa bây giờ cháu lại đang ốm, về nhà bảo cô Kiều nấu cho bát cháo, hạ nhiệt, ăn nóng vào sẽ khỏi thôi.
Cô đành gật đầu.
Ngừng lại một lúc, Bác Tôn lại nói: "Giai Kỳ, thật ra chúng ta luôn đợi cháu quay lại đấy."
Câu nói này cô nghe không hiểu, cho đến tận lúc đi vào ngôi nhà quen thuộc, cô đứng ở giữa giếng trời, ngước lên nhing căn nhà nhỏ quen thuộc đó, chiếc cửa số quen thuộc đó, tất cả những gì cô đã từng có, cay cay mũi, suýt nữa thì rơi lệ.
Bác Tôn nói: "Sao không lên lầu xem xem."
Nhưng cô chỉ lắc đầu.
Cô không dám, sự cô độc đến dũng cảm của cô từ trước đến nay, cũng chỉ vì không có nhà, cho nên không thể không cố gắng.
Cô là đứa trẻ không có nhà, tất cả đều chỉ có một mình, cho nên không thể không dũng cảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!