Chương 46: (2)

Giai Kỳ đi rất nhanh, đi vào phòng đợi máy bay, đài phát thanh đang thúc giục lần cuối cùng: "Chuyến bay số FM1521 đi Thượng Hải đã bắt đầu lên máy bay, xin mời quý khách đáp chuyến bay này, nhanh chóng làm thủ tục lên máy bay."

Trong phòng đều là người, vô số hành khách nhộn nhịp, rời đi từ đây, hoặc là về nhà. Còn cô đứng ở giữa biển người, chỉ cảm thấy bản thân mình yếu đuối mà ngỡ ngàng.

Nguyễn Chính Đông nói, cô có một cảm giác cô độc đến dũng cảm, chỉ có cô mới biết, thật ra đó là vì hèn nhát, cho nên mới luôn nỗ lực ra lệnh cho bản thân mình phải dũng cảm, liền tưởng rằng bản thân mình thật sự dũng cảm.

Sự dũng cảm của cô đó thật ra chỉ là vỏ của con ốc, nhìn thì rất vững chắc, nhưng trên thực tế lại rất dễ bị công kích.

Nhưng cô lại chỉ hèn nhát muốn trốn chạy.

Cô không có cách nào ra lệnh cho bản thân, bên cạnh bao nhiêu người đi đi lại lại, nhưng cô cảm thấy cô độc đến mức run lên.

Chân cô mềm đi, dường như không có cách nào đứng vững nữa. Cuối cùng đặt hành lý xuống, ngồi xuống ghế.

Người đi đi lại lại bên cạnh cô, còn trong đầu cô trống rỗng, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô muốn về nhà, cô chỉ muốn về nhà. Chỉ là mệt, giống như muốn khóc, nhưng khóc không nổi, mệt đến cực độ, chỉ muốn mau mau về nhà, trùm chăn kín đầu ngủ một giấc thật say. Nhưng trong lòng biết rằng không phải là muốn về chung cư của mình, mà là muốn về nhà, về căn nhà của cha. Ấm áp, căn nhà nho nhỏ, có thể là một đứa trẻ, cái gì cũng để cho cha giúp mình lo lắng, còn bản thân mình không nghĩ ngợi gì hết.

Chỉ cần có nhà, cô chỉ muốn về nhà.

Cô vô cùng mệt mỏi, chỉ là muốn về nhà.

Nếu có thể, biến thành một đứa trẻ nhỏ, về đến nhà, căn nhà cũ nho nhỏ yên bình mà an toàn, đó là nhà của cô,

Cô không có sức lực để trụ vững thêm nữa, cô không còn sức lực để dũng cảm nữa, chỉ muốn về nhà.

Bỏ lại tất cả.

Xa vời như thế, nhưng chỉ là hơn một giờ bay.

Đi ra khỏi sân bay cô bắt một chiếc taxi, màu trời đang tối dần, hoàng hôn của thành phố này, dường như lạnh hơi cả Bắc Kinh.

Lái xe không hề muốn đi đường dài, cô phải thêm 100 tệ anh ta mới đồng ý.

Đi thẳng lên đường cao tốc, cây sồi xanh ở giữa dải phân cách bị cắt bằng đi, bời vì xe đi nhanh, màn đêm lờ mờ, những cây cối được xếp ngay ngắn đó giống như hàng rào, dường như nối liền thành một khối. Còn điểm tròn nhỏ màu vàng chanh đó, phản chiếu lại anh đèn xe, xếp thành một hàng dài đơn độc.

Lái xe taxi bật nhạc liên tục, chất lượng CD không hề tốt, chạy đến giữa chừng hơi bị rè, có tiếng rè rè nhẹ.

Một bài hát cũ, hát đi hát lại: "Đợi em yêu anh………đợi em yêu anh……."

Bài hát cổ điển như vậy, là một bài hát trong một bộ phim nhiều năm trước, cố chấp như thế, kiên định như thế, nhưng liệu ai có đủ dũng khí, để thật sự yêu đến cuối cùng.

Màn đêm ở thị trấn nhỏ vô cũng yên tĩnh dưới ánh đèn yếu ớt.

Từ khi cha qua đời, cô không trở lại đây nữa.

Đi xuống cầu, đứng ở ngõ phố quen thuộc, có thể nghe thấy tiếng tivi lờ mờ phát ra từ những ngôi nhà ở hai bên, cô lại không dám đi về phía trước.

Biết rõ rằng, biết rằng tất cả đều không thể có lại nữa, tất cả những gì cô đã từng có. Nhà của cô, còn có người cha thương yêu cô nhất, đều đã không còn.

Bầu trời đêm quang đãng, những ngôi sao lấp lánh khắp trời, còn gió lạnh thổi làm cho chân tay cô tê cóng.

Sau khi cha mất, để trả món nợ 5 vạn tệ, cô bán đi căn nhà mà cô và cha đã từng sống mấy chục năm. Cùng với một ít tiền trợ cấp của công xưởng, một ít tiền cô đi làm kiếm được, góp đông góp tây, cũng góp đủ số tiền chữa bệnh, gửi vào tấm thẻ ngân hàng đó, rồi gửi đi Thẩm Dương.

Cô không muốn nợ một đồng, cha cũng không muốn nợ một đồng.

Đối với người đó, việc đó, cô không chấp nhận cha có bất cứ sự lăng nhục áp bức nào.

Đó là món nợ của cô với cha, ngay cả ngôi nhà cuối cùng cô cũng không giữ lại được, cô không thể không dùng nhà của họ, đổi lấy danh dự cuối cùng của cha.

Đó là nơi cha và cô đã sống gần 20 năm, sau khi học lên đại học, khì nghỉ đông nghỉ hè hàng năm, những ngày trở về nhà luôn cảm thấy vô cùng đáng quý. Mỗi lần về nhà, nhìn thấy một góc sau bức tường khu nhà nhỏ từ xa, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!