Điện thoại của Mạnh Hòa Bình reo lên, anh nhìn số điện thoại nhưng không nghe máy. Không biết có phải là bạn gái gọi đến hay không, cũng có thể là vợ. Cô cố gắng nhớ lại bài báo trên tạp chí, nhưng một tạp chí kinh tế đúng kiểu như thế một nửa lời đồn đại cũng không hề đề cập đến, cũng chẳng nhắc đến việc anh đã kết hôn hay chưa. Bỗng nhiên cô thấy xấu hổ, có vợ hay chưa thì liên quan gì đến cô chứ, có một câu nói rất hay, "từ giờ chỉ là người qua đường"
"Hòa Bình!" Không biết từ bao giờ Nguyễn Chính Đông bỗng nhiên xuất hiên, "Tôi nói tại sao cậu không nghe điện thoại, hóa ra là đã đến rồi."
Hòa Bình dò xét anh từ trên xuống dưới: "Khí sắc tốt như vậy, vẫn còn ở bệnh viện làm gì, nên về nhà dưỡng bệnh thì tốt hơn."
Nguyễn Chính Đông cười, nhẹ nhàng nheo mắt : "Tôi cũng nghĩ thế, nhưng bác sỹ không cho." Trên đời này hiếm có người nào đến mặc quần áo ngủ vẫn da dáng đến thế, đứng ở hành lang bệnh viện, thoải mái phong lưu giống như là đang ở trong phòng ngủ của nhà mình vậy. Nhưng cũng có thể do dưới con mắt của người yêu cũ cô thấy Mạnh Hòa Bình vẫn đẹp trai hơn, quần áo chỉnh tể, phong thái hiên ngang.
Hai người đàn ông chỉ chủ ý nói về kỷ niệm xưa không để ý đến cô, trong lòng cô thấy lo lắng, hay là nhân cơ hộ này trốn chạy luôn nhỉ, cũng là ý kiến hay.
Vẫn chưa kịp nhấc chân đi bỗng nhiên có người thò đầu ra từ phòng bệnh: "Anh trai, có phải là Hòa Bình đến rồi không?"
Giọng nói mềm mại ngọt ngào, đấy là cô mới nghe thấy giọng nói nhưng không ngờ rằng tướng mạo lại càng đẹp hơn, nhìn rất quen. Rất giống Nguyễn Chính Đông, có một đôi mắt thông minh lanh lợi, nhìn thấy Hòa Bình mắt sáng lên, vừa giận dữ vừa nũng nịu nói : "Không phải bảo anh 7h đến đón em sao, tại sao lại đến sớm thế?" Vừa quay đầu liền thấy cô, cũng không nói gì chỉ mỉm cười nhìn cô.
Dường như lúc đó Nguyễn Chính Đông mới trông thấy cô : "Giai Kỳ đến rồi sao?" anh giới thiệu với cô : "Đây là em gái tôi Nguyễn Giang Tây. Đây là bạn tôi Mạnh Hòa Bình." Sau đó hướng về đôi kim đồng ngọc nữ đang mơ mơ hồ hồ, chỉ chỉ cô: "Đây là Vưu Giai Kỳ."
Cuộc sống hơn hai mươi năm qua của Vưu Giai Kỳ chưa bao giờ lại náo nhiệt thế này
Tình cũ tình mới tập trung đầy đủ, hơn nữa lại có thêm tình địch——Nhưng ai là tình địch của ai chứ, cô vẫn không thể hiểu được rõ ràng
Kết quả là mọii người vào phòng bệnh uống trà, Nguyễn Giang Tây rất hiếu kỳ về cô, tự mình rót trà cho cô. Ở trong viện mà vẫn được uống lại trà bát bảo thơm ngọt thế này quả thật cô không hề ngờ tới. Nguyễn Giang Tây nói : "Loại trà này cũng được, là gọi điện cho Lão Tam Nguyên đưa đến." Cô không lên tiếng, tránh được việc thể hiện cho người ta thấy mình không có hiểu biết, tiệm trà Lão Tam Nguyên là một tiệm trà nổi tiếng với tên: "tiệm nhỏ ăn hiếp khách" bởi vì tiệm trà nhỏ, chỗ ngồi có hạn, nghe nói rất nhiều ngôi sao đi uống trà cũng phải xếp hàng đặt chỗ, lại có thể đưa trà đến tận bệnh viện, sự nể mặt này quả thật là hàng đầu.
Nguyễn Chính Đông không thể uống trà nên cầm một cốc nước trắng, anh ta uống rượu quá nhiều đột nhiên chảy máu dạ dày bị đưa vào bệnh viện. Nguyễn Giang Tây mô tả lúc anh bị ngất đi, từ âm thanh đến màu sắc, kể đến đoạn quan trọng hồi hộp, giọng nói trầm trầm bổng bổng . Ngay đến cả người không có liên can gì như Giai Kỳ cũng phải nghe đến mắt tròn mắt dẹt.
Nguyễn Chính Đông cười: "Đừng quá tin lời Tây Tử kể, nó làm về tin tức thời sự, có bệnh nghề nghiệp."
Bây giờ Giai Kỳ mới nghĩ ra vì sao trong cô ấy quen thế, bởi vì cô ấy là người dẫn chương trình bình luận thời sự, bên ngoài trong trẻ hơn nhiều so với trên tivi, có lẽ là do trên truyền hình lúc nào cũng dùng từ ngũ sắc bén để bình luận tin tức nên làm cho người khác có ấn tượng rất rõ ràng. Thực ra trong cuộc sống cũng là một cô gái trẻ yêu kiều, chỉ là miệng lưỡi sắc bén hơn người bình thường mà thôi.
Rất xứng đôi với Mạnh Hòa Bình.
Thanh mai trúc mã, trai tài gái sắc, đều thành công trong sự nghiệp, bất kỳ ai nghe cũng cảm thấy đó là một đôi trời sinh.
Điện thoại của cô reo lên, nhân cơ hộ này trực tiếp rời đi, là Châu Tịnh An gọi đến, vui mừng hớn hở : "Mau đến đây mau đến đây, Tân Thế Giới đang giảm giá, có một chiếc váy rất hợp với cô."
Cô hơi nâng cao giọng nói lên đáp : À, sếp có việc gấp bảo tôi tăng ca sao. Tôi lập tức về ngay."
Châu Tịnh An không hiểu gì hết : "Này này, cô là đầu heo àh, nói cái gì thế?"
Cô đáp: "Cô cứ ứng phó trước đi, nửa tiếng sau tôi lập tức có mặt tại công ty."
Châu Tịnh An vẫn kêu gào ầm ĩ, cô đã tắt máy , đi vào trong áy náy cáo từ Nguyễn Chính Đông: "Thật ngại quá, tôi phải về rồi."
Mạnh Hòa Bình nói: "Anh đưa em về."
Cô cuối cùng cũng không nhẫn nại được nói một câu: "Không cần đâu, anh còn phải đưa Nguyễn tiểu thư về, em gọi taxi được rồi."
Nguyễn Chính Đông nói: "Vậy cô đợi một lát, tôi thay bộ quần áo rồi đưa cô về."
Cô vẫn chưa kịp từ chối, Mạnh Hòa Bình đã nói: "Được rồi, cậu vẫn còn trong viện mà, tôi đưa về, sau đó sẽ quay lại đón Tây Tử ."
Nguyễn Chính Đông cũng không kiên quyết nữa : "Vậy cảm ơn nhé."
Mạnh Hòa Bình cười: "Quả thực không giống, trước đây giúp cậu đưa người này người kia cũng có thấy cậu cảm ơn câu nào đâu."
Nguyễn Chính Đông cũng cười: "Tôi nhờ cậu đưa ai về lúc nào hả, đừng có mà đứng đó nói linh tinh."
Giại Kỳ cảm thấy đau âm ỉ trong ngực, lục phủ ngũ tạng đều co rúm lại, dường như trong da dạy cũng bị thủng một lỗ lớn, chỉ sợ rằng cổ họng sẽ ngọt ngọt rồi nôn ra máu. Cô cảm thấy bản thân như một con muỗi vằn bị rơi vào mạng nhện, giãy giụa thế nào cũng bị càng nhiều sợi tơ bó chặt hơn, từng sợi một dính vào không thể thở nổi, không cón sức lực chỉ có thể mở to mắt bất động, chết không nhắm mắt.
Đi cùng thang máy với Mạnh Hòa Bình xuống dưới, từng gang tấc không gian chỉ có hai người bọn họ, quả thật giống như chiếc lồng giam, cô thật sự không muốn đi cùng xe với anh, do đó liền nói: "Hay là em gọi taxi, có rất nhiều taxi ở ngoài cổng bệnh viện, rất thuận tiện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!