Con dao trong tay Giai Kỳ trượt ra, chỉ cảm thấy đầu ngón tay xót, máu đã chảy xuống. Giang Tây kêu thất thanh "Trời ơi", cô Lý hốt hoảng chạy đi lấy hộp thuốc, lấy cả bình rượu trắng Vân Nam ấn lên, ép chặt vết thương. Giai Kỳ miễn cưỡng cười, nói: "Cũng không biết tại sao, hôm nay tôi………" Giang Tây tay chân lóng ngóng giúp cô băng vết thương, nói: "Nhiều máu quá, hay là đến bệnh viện?" Giai Kỳ nói: "Không sao, vết thương nhỏ thế này đi bệnh viện làm gì chứ."
Cô Lý cũng hoảng hốt, nói: "Tôi đi gọi y tá Vương đến." Giai Kỳ nói: "Không sao, không sao thật mà, cô xem máu đã ngừng chảy rồi." Cô Lý thấy vết thương quả nhiên đã không còn chảy máu nữa, liền giúp Giai Kỳ lấy bông y tế và miếng dán băng lại, nói: "Hai người ra ngoài xem tivi đi, hai người ở đây, cô không yên tâm tý nào, lại động vào nữa bị thương nữa, làm cho cô không thể yên tâm được."
Giai Kỳ cũng cảm thấy ngại, liền đi ra ngoài cùng Giang Tây. Một lúc sau cơm đã nấu xong, Giang Tây liền lên phòng sách, chỉ thấy trong phòng sách im lặng, Mạnh Hòa Bình và Nguyễn Chính Đông ngồi hai bên nghế, đối mặt với bàn cờ trắng đen, đều đang rất tập trung tinh thần.
Giang Tây nhìn thấy trên bàn cờ chỉ còn có mấy quân cờ, liền hỏi: "Ai thắng vậy?"
Nguyễn Chính Đông ngẩng đầu lên nhìn cô, liền đứng dậy, nói: "Đi thôi, xuống ăn cơm."
Mạnh Hòa Bình cười cười, nghịch một quân cờ trong tay: "Thua rồi liền bỏ chạy, nhiều năm như vậy đều vẫn cứ như thế."
Nguyễn Chính Đông nói: "Ai thua rồi, cục diện này không phải vẫn đang tắc sao, nhiều nhất cũng chỉ là hòa thôi."
"Quân hoàng hậu của cậu đã không còn đường rút nữa rồi, sao lại chưa thua chứ?"
"Nhưng cậu cũng không thể chiếu tướng quân của tớ, tại sao không phải là hòa hả?"
Giang Tây lắc lắc tay Mạnh Hòa Bình: "Đừng tranh nữa, đi thôi, đi thôi, em đói rồi."
Sau khi xuống lầu Nguyễn Chính Đông thấy tay Giai Kỳ quân băng, rõ ràng đờ đẫn một lúc, mới hỏi: "Sao thế?"
Giang Tây nói: "Lúc thái rau bị cắt phải, đau lòng hả? Xem lần sau có còn bảo người ta xuống bếp nữa không? Rửa tay nấu cơm, anh chỉ lo hưởng phúc thôi."
Nguyễn Chính Đông nói: "Ăn cơm thôi."
Không hiểu vì sao, bữa cơm đó vô cùng nặng nề, ngay cả Giang Tây cũng dường như cảm thấy điều gì, ăn cơm xong hỏi nhỏ Giai Kỳ: "Anh trai tôi sao lại xị mặt ra thế nhỉ?"
Giai Kỳ chỉ đáp: "Tôi không biết."
"Cô đừng để ý đến anh ấy, tính khí anh thấy là như thế." Giang Tây lại giải thích cho cô, "Con người anh trai tôi rất kỳ quái, không vui là xị mặt ra, lúc vui thật sự khuôn mặt cũng vẫn cứ xị mặt ra, nói hay một chút thì gọi là uyên thâm khó lường, nói khó nghe hơn một chút thì gọi là vui buồn thất thường."
Giai Kỳ cười cười, Giang Tây thúc giục cô: "Chúng ta dạo phố đi tiêu tiền thôi, lúc mà không thể thuyết phục được đàn ông, thì chúng ta đi tiêu tiền của họ."
Đúng lúc Nguyễn Chính Đông đi lại, nghe được câu cuối cùng của cô ấy, đưa tay ra gõ đầu cô: "Nói gì hả?"
"Đang nói những lợi nói của danh nhân." Giang Tây chỉ kéo Giai Kỳ, "Chúng ta đi, đừng để ý đến anh ấy." Quay đầu lại gọi: "Hòa Bình, làm lái xe cho bọn em, đưa em với Giai Kỳ đi."
Giai Kỳ nói: "Cô cùng anh ấy đi đi, tôi hơi mệt, muốn ở nhà ngủ trưa."
Giang Tây không có cách nào với cô, đành thôi.
Giai Kỳ đúng đó nhìn họ chuẩn bị đi, chỉ có mấy ngày không gặp, Mạnh Hòa Bình dường như lại cao hơn so với trong trí nhớ của cô, chắc là vì gầy, hoặc là bởi vì cách quá xa, luôn cảm thấy khuôn mặt mơ hồ, nhìn không rõ. Anh giúp Giang Tây lấy áo khoác, Giang Tây vừa quàng khăn vừa nói với anh cái gì đó, từ xa có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của cô, xinh đẹp thanh tú, cười rất ngọt ngào.
Cô khoác tay anh, cùng nhau đi ra.
Bỗng nhiên Giai Kỳ cảm thấy mệt, hết sức mệt mỏi, bên cạnh cơ thể là chiếc cầu thang, chiếc cột khắc đá lạnh lẽo, dựa người vào bên trên.
"Giai Kỳ."
Cô quay đầu lại, không biết từ khi nào Nguyễn Chính Đông đã đứng sau lưng cô.
Trong giây phút đó cô vô cùng yếu ớt, dường như không có chút sức lực nào có thể đứng vững, anh chầm chậm dang hai tay ra, cô nhắm mắt lại, mặc kệ cho anh ôm chặt mình.
Cô vẫn luôn cho rằng bản thân mình vô cùng kiên cường, hôm nay mới biết hóa ra bản thân mình hèn nhát đến mức đáng thương.
Anh cúi thấp đầu, hôn cô thật sâu.
Đôi môi anh hơi lạnh, còn má cô thì nóng, trong đầu cô mê man, chỉ đắm chìm thật sâu vào nụ hôn đó, chỉ mong rằng vĩnh viễn sẽ không suy nghĩ nữa, tất cả mọi thứ trước đây, tất cả mọi thứ về sau, nếu có thể vĩnh viễn quên đi, thì sẽ tốt biết bao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!