Chương 34: (tiếp)

Cô vùi mặt vào trong lòng anh, nói nhẹ: "Anh phải đồng ý với em, chữa bệnh cho tốt."

"Được"

"Anh phải đồng ý với em, cho dù sau này thế nào, cũng không được bảo em rời xa anh."

"Được."

"Anh phải đồng ý với em, từ giờ về sau không được tìm đến những người phụ nữ khác nữa."

"Được."

"Anh phải đồng ý với em, phải yêu quý bản thân mình như yêu em."

"Được."

"Anh phải đồng ý với em, cho dù gặp phải chuyện gì, lúc nào cũng không được rời xa em."

Cũng không biết là qua bao lâu, cuối cùng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống đỉnh đầu cô, chầm chậm thấm vào trong tóc, cô không động đậy dựa vào đó, cuối cùng cũng không kìm được, khóe mắt nóng lên, lại không dám ngẩng đầu lên.

"Được."

Anh chầm chậm nói: "Còn điều kiện gì nữa không? Muốn đưa ra thì đưa ra luôn đi. Vưu Giai Kỳ, anh phát hiện ra em thật phiền phức, sao em lại dính vào em chứ, vứt cũng không vứt nổi. Được voi đòi tiên, còn lắm lý lẽ, lại thích quản chuyện đâu đâu."

Cô ngấn nước mắt, cười: "Hôm nay anh mới biết sao, nhưng đã quá muộn rồi. Còn nhiều điều kiện lắm, anh nghe cho rõ này: từ hôm nay trở đi chỉ được thương yêu một mình em, phải chiều em, không được dối em, mọi việc đã chấp nhận với em nhất định phải làm được, từng câu nói với em đều là thật lòng, không được bắt nạt em, mắng em, phải tin tưởng em. Người khác bắt nạt em, anh phải là người đầu tiên xuất hiện đến giúp em, lúc em vui, anh phải vui cùng em, lúc em không vui, anh phải dỗ dành cho em vui.

Mãi mãi cảm thấy em là đẹp nhất, trong mơ cũng phải thấy em, trong trái tim anh cũng chỉ có một mình em."

"Dài như vậy sao?"

"Không nhớ được thì lấy Mp4 ghi âm vào, hàng ngày mang theo, buổi sáng ngủ dậy nghe ba lần, buổi tối trước khi đi ngủ nghe ba lân, có thời gian thì nhét vào tai nghe ba lần nữa, đó gọi là ba cái ba lần."

Cuối cùng anh phát giác ra điều không đúng: "Những lời lúc nãy em nói sao lại cảm thấy quen tai thế, hình như đã nghe ở đâu rồi."

Giai Kỳ nói: "Lời thoại kinh điển như vậy anh không nhớ sao? Đó chính là trong "Kiêu hãnh và định kiến" của đài BBC Anh đấy."

"Nói linh tinh, rõ ràng là trong "Sư tử Hà Đông" của Trương Bá Chi."

Cô năm lấy điểm yếu: "Được rồi, còn tự nói là mình không bao giờ xem tác phẩm điện ảnh vớ vẩn của Hồng Kông, vậy sao anh lại biết "Sư tử Hà Đông" hả?"

"Anh chưa bao giờ xem, nhưng lúc đó anh đang theo đuổi một em, cho nên đi xem phim cùng cô ấy một lần, xem bộ phim đó."

Cô đưa tay ra véo anh: "Anh còn dám nói, anh lại còn dám nói hả!"

Anh bị cô véo nghiến răng chịu đựng, cứ xin tha thứ: "Em nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi có được không? Sao trước đây không biết là em bạo lực thế này chứ?"

"Bây giờ mới biết hả? Hứ, thế anh có đi xem "Bạn gái bạo ngược" cùng cô ấy không?"

"Không, thật sự không có!"

"Em không tin. Chính sách của Đảng và Nhà nước anh biết rõ rồi đấy, thành thật sẽ được khoan dung, chống cự lại sẽ nghiêm khắc trừng trị."

"Thật sự không có, xin Đảng và Nhà nước tin cho anh lần này."

"Lịch sự của anh quá không trong sạch rồi, tin anh quá khó đấy."

"Nhưng anh đã thành thật nói hết tất cả những vẫn đề còn sót lại trong lý lịch của anh rồi, hơn nữa, muốn cho phép người mắc sai lầm, càng phải cho phép người sửa sai lầm."

"Vậy anh sửa đổi lại tư tưởng cho tốt, tranh thủ sự xử lý khoan hồng. Từ hôm nay, mỗi ngày anh phải đưa em đi xem phim Hồng Kông một lần, cho đến khi xem hết tất cả các phim Hồng Kong, coi như là anh đã sửa sai rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!