Kết quả là "lạch cạch" một tiếng, anh vẫn cứ dập điện thoại.
Giai Kỳ tức muốn chết, nắm chặt ống nghe mắng Nguyễn Chính Đông là đồ khốn, nhưng bực mình đó là mắng anh mà anh cũng đâu có biết. Cuối cùng tỉnh táo lại, bản thân mình vẫn ngồi trên nền nhà lạnh giá, hai bàn chân đã bị lạnh cóng từ lâu. Trèo lên giường run cầm cập một lúc mới trở lại bình thường, chỉ nghỉ đến việc ngày mai ra bưu điện lấy danh sách số điện thoại, không tin là không thể tìm ra anh.
Kết quả là nửa đêm bị dằn vặt như thế, buổi sáng mơ màng ngủ quên mất. Chạy như bay đến bến tàu điện ngầm, đúng vào giờ cao điểm, bên trong chật chội đến mức như cây kem bông bị đè bẹp, ra khỏi bến tàu điện ngầm vẫn chưa thể trở lại nguyên hình. Thở hổn hển đi đến phòng làm việc, cuối cùng vẫn bị muộn 5 phút, vừa mới ngồi xuống thì nhận được điện thoại của sếp: "Cô Vưu, Vương tổng mời cô đến phòng làm việc một chuyến."
Sáng sớm đi muộn đã bị sếp triệu kiến, cảm thấy hơi chột dạ. Ai ngờ rằng Vương tổng không có việc gì khác, chỉ đưa cho cô mấy tập tài liệu: "Bên Chi Bằng gọi cô, cô đến xem rốt cuộc là việc gì."
Nhà đất Chi Bằng là khách hàng quan trọng của họ, có quan hệ hợp tác nhiều năm nay, Giai Kỳ cho rằng đối phương có sự điều chỉnh trong kế hoạch quảng bá, cho nên cần bàn bạc, cũng không quá để ý, vội vàng thu dọn một lát rồi đi luôn.
Tòa nhà làm việc của Chi Bằng cách công ty cô không xa, bắt taxi đi không mất quá 10 phút. Xuống taxi vừa mới đi vào tòa nhà làm việc của Chi Bằng, bỗng nhiên điện thoại reo lên, là một giọng đàn ông lạ, một giọng nói phổ thông chuẩn và lưu loát, lịch sự nói: "Vưu tiểu thư, xin chào."
Cô nghĩ rằng đó là khách hàng, đáp một câu: "Xin chào."
Đối phương nói: "Là như thế này, tôi là bạn của Nguyễn Chính Đông. Rất xin lỗi vì phải thông qua cách thức thất lễ này mà hẹn cô ra ngoài, bên công ty Chi Bằng tôi đã dàn xếp rồi, chỉ là mượn Vưu tiểu thư mấy tiếng đồng hồ thôi, có được không?"
Giai Kỳ nhẹ nhàng ồ một tiếng, nhưng không thể không lấy tinh thần, thủ đoạn mạnh mẽ mà không thể nghi ngờ như thế này, cách dùng từ lại cẩn thận khách sáo như vậy, xem ra không phải là chuyện bình thường gì.
"Xe của chúng tôi đang dừng ở bên kia đường, cô quay người lại, nhìn thấy chiếc xe màu đen, hai chữ số cuối của biển xe là 29."
Giai Kỳ quay người, nhìn thấy một chiếc xe Audi A6 rất bình thường, hai số cuối của biển xe đúng là 29. Cô đi lại đó, một người đàn ông đã đứng ở bên cạnh xe, cử chỉ nhẹ nhàng.
"Vưu tiểu thư." Anh ta cười với cô, "Mẹ của Nguyễn Chính Đông muốn gặp cô, xin mời cô đi theo tôi."
Mẹ của Nguyễn Chính Đông trông trẻ hơn so với trên tivi, rất có khí chất, khoan thai tự nhiên. Nhìn thấy Giai Kỳ cười thân thiện: "Thực ra đợt trước đã muốn gặp cháu, nhưng vẫn chưa có cơ hội thích hợp." Lại hỏi, "Vưu tiểu thư chắc vẫn chưa ăn sáng nhỉ? Những người thanh niên bây giờ, luôn không biết quý trọng bản thân mình." Liền quay mặt bảo: "Mang hai suất ăn sáng lên đây."
Trông tứ hợp viện không hề bắt mắt, nhưng lại có một sự hùng vĩ theo chiều sâu. Căn phòng theo phong cách cổ vô cùng rộng rãi, căn phòng dùng làm phòng ăn, tấm cửa kính hướng về phía nam, ánh nắng trong một ngày đông quang đãng vừa đúng chiếu xuống làm cho con người ta thấy ấm áp. Đồ dùng trong nhà đều là đồ dùng mang phong cách cũ của phương bắc, một chiếc bàn một chiếc ghế có nước sơn bóng láng như mực tàu, dưới ánh mặt trời rực rỡ trong suốt, mạ nên một lớp ánh nhũ vàng nhàn nhạt, trong chốc lát thời gian dường như quay trời lại 10 năm trước. Còn đồ ăn sáng trên chiếc bàn ăn kiểu cũ bằng gỗ cây đàn hương đen lại là cháo và quẩy, còn có mấy đĩa dưa muối chính gốc của miền nam rất đẹp, dưới ánh nắng nhẹ ấm áp, bát đĩa tinh xảo màu sắc món ăn sáng rõ, làm cho con người ta rất muốn ăn. Giai Kỳ sợ thất lễ, chỉ ngồi xuống bên cạnh bàn cùng Nguyễn phu nhân, Nguyễn phu nhân mỉm cười nói: "Cháu quá gò bó rồi, cứ coi như là hậu bối ăn cơm cùng với tiền bối là được, cũng chẳng có gì to tát cả đúng không?"
Giai Kỳ cười cười, Nguyễn phu nhân cũng mỉm cười, nói: "Đúng thế, như thế tốt hơn rất nhiều, những cô gái trẻ nên cười nhiều một chút."
Bây giờ Giai Kỳ mới thoải mái hơn một chút, ăn sáng cùng với Nguyễn phu nhân, sau dó lại đến phòng khách uống trà, Nguyễn phu nhân nói: "Ta cũng không nói mấy lời khách sáo đó, cái thằng Đông Tử quả thật làm người khác lo lắng, Từ nhỏ cha nó và ta đều bận, rất ít khi có thời gian chăm lo cho nó, ông nội nó thương yêu nó nhất trong mấy đứa cháu trai cháu gái, cho nên tính khí của nó từ nhỏ đến lớn đều rất khái tính, ta cũng hết cách với nó.
Sự việc lần này, không nói năng gì liền xuất viện đi mất…….. nó vẫn là bệnh nhân…………" Trong mắt bà sáng lên trong veo, dường như là nước mắt, "Bây giờ ta thật sự không biết làm thế nào mới tốt……."
Giai Kỳ không ngờ rằng bà lại để lộ ra dáng vẻ đó trước mặt cô, cảm thấy không biết phải làm sao, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Cô à." Lại cảm thấy mình hơi lỗ mãng, chỉ nói một câu: "Cô đừng lo lắng quá."
"Quả thật làm người khác lo lắng, một mình nó đến nhà cũ ở Thượng Hải, bất kể người nhà ai gọi điện cho nó, nó cũng chỉ nói không sao. Nhưng nó đâu có dáng vẻ không sao đó chứ? Lại không chịu về bệnh viện, bệnh của nó không thể trì hoãn được, trong lòng ta rối loạn hết lên rồi. Ta vốn dĩ muốn để cho Giang Tây đi khuyên anh nó, nhưng cuối cùng nghĩ, có lẽ người nó muốn gặp thật sự bây giờ không phải là Giang Tây."
Trong lòng Giai Kỳ cũng rối loạn, im lặng không nói.
"Vưu tiểu thư, trong mắt của mỗi người mẹ, con mình bất kể là lớn đến đâu, đều chỉ là trẻ con, cho nên xin cháu hãy hiểu cho tâm trạng của ta. Ta mời cháu đến một cách che giấu thế này, chỉ là vị sự ích kỷ của một người mẹ, hy vọng cháu có thể giúp đỡ được Chính Đông."
Giai Kỳ ngẩng đầu lên, nói rất nhanh: "Cô không cần phải nói, cháu đều hiểu, bây giờ cháu sẽ đi Thượng Hải."
Sau này Giai Kỳ mới biết người đàn ông đến đón cô đó là thư ký Trương, người đó làm việc vô cùng nhanh nhẹn chu đáo, đi ra từ tứ hợp viện vừa mới lên xe, liền đưa cho cô mấy thứ đồ: "Đây là vé máy bay đi Thượng Hải lúc 11h40, bên công ty của cô, tôi đã xin phép Vương tổng rồi, anh ta cũng đã đồng ý. Bây giờ sẽ đưa cô đến sân bay. Đây là địa chỉ của Chính Đông ở Thượng Hải, đây là thẻ tín dụng cùng với ít tiền lẻ, cô đừng từ chối, bởi vì cô không đem theo hành lý gì, cho nên đem theo chút tiền là cần thiết, hơn nữa số tiền này sẽ được trừ vào lương của Chính Đông."
Giai Kỳ hoàn toàn không thể ngờ rằng: "Anh ấy có lương?"
Người nghiêm túc như thư ký Trương không ngờ lại cười cười: "Đúng thế, cậu ấy có lương."
Sau khi lên máy bay Giai Kỳ mới cảm thấy hơi mệt, thời gian bay là 1 tiếng 40 phút, bởi vì sự quản chế trên không trung nên hạ cánh muộn mất 12 phút. Sóng âm của chiếc máy bay hành khách lớn đem theo luồng khí đang gào thét dữ dội, vang dội hạ cánh xuống đường, dần dần trượt về phía trước.
Cảm giác chân đặt xuống mặt đất làm cho người ta thấy yên tâm.
Thượng Hải đang mưa, thời tiết âm u mưa lất phất, tiếng gió và mưa lạnh ào vào cơ thể cô, lạnh mà ẩm ướt, dường như sự lạnh buốt còn khiến người ta sợ hãi hơn cả ở Bắc Kinh.
Bởi vì Giai Kỳ đã đi công tác đến Thượng Hải mấy lần, mỗi lần đều vội vội vàng vàng, lần này cũng vậy không có tâm trạng mà ngắm cảnh, ra khỏi sân bay gọi taxi, đưa tấm danh thiếp cho lái xe: "Làm phiền đưa tôi đến địa chỉ này."
Đương rất xa, chiếc xe đi theo con đường cao tốc ngoằn ngoèo, dần dần đi vào trong thành phố, ngang qua một những tòa nhà cao tầng. Mưa lạnh rơi rả rích ở bên ngoài của sổ, Giai Kỳ nghĩ, mình gặp anh rồi, nên nói gì mới được đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!