Cuối cùng, anh nói: "Anh đến đó thăm em."
Giai Kỳ không chịu đồng ý: "Muộn quá rồi, hơn nữa anh lại vừa mới bị ngã xong, anh là bệnh nhân đừng chạy lung tung. Hay là ngày mai em đến thăm anh, em đem há cáo đến cho anh nhé."
Anh cũng không kiên trì nữa.
Ngày hôm sau vẫn đi làm bình thường, bởi vì tổ của họ có một case quan trọng, một đống việc cần làm, cả tổ đều bận đến mức quay cuồng, cô không dám xin nghỉ như thế sẽ làm tăng thêm gánh nặng cho đồng nghiệp.
Các đồng nghiệp rất quan tâm đến vết thương của cô, bởi vì trông rất sợ. Lúc ăn cơm trưa Châu Tịnh An phê bình Giai Kỳ: "Cô lại còn đuổi theo tên cướp, cô xem vết thương của cô đi, cô nói xem hành động như thế, rốt cuộc nên gọi là dũng cảm hay gọi là ngu ngốc hả? Nói cô ngốc, có lúc trong lòng không biết có bao nhiêu khúc ngoặt nhỏ, nói cô thông minh, cô lại thường ngốc đến mức hết thuốc chữa."
Giai Kỳ nói: "Từ Thời Phong cũng thường nói như vậy, này, cô và anh ấy đúng là rất giống nhau đấy."
Châu Tịnh An giống như là ăn phải gừng chau mày lại: "Thôi xin cô! Đừng nói đến loại đàn ông đó trong lúc tôi ăn cơm."
Không hiểu vì sao, hai người đó đều không thích nhau, mỗi lần Giai Kỳ nhắc đến Châu Tịnh An trước mặt Từ Thời Phong, Từ Thời Phong liền nói: "Em là cái đồ độc mồm độc miệng."
Còn nhắc đến Từ Thời Phong, Châu Tịnh Anh liền nói anh tính toán chi li, nhỏ mọn cay nghiệt.
Ba người bọn họ đã từng ăn chung một bữa với nhau, kết quả là chỉ có một mình Giai Kỳ cắm đầu xuống ăn, còn Từ Thời Phong và Châu Tịnh An thì cứ tôi một câu, anh một câu. Từ chuyện nước chanh có nên thêm đường hay không tranh cãi đến cả nam nữ thật sự có quyền lợi bình đẳng trong xã hội hiện nay hay không, từng chữ từng chữ đều có ý đả kích, từng câu đều như là miệng nam mô bụng một bồ dao găm, đả kích nhau như cơn mưa đạn, mỉa mai nhau từ đầu đến cuối, lúc Giai Kỳ ăn đồ tráng miệng, hai người đang tranh luận gay gắt đến vấn đề bố trí của Mỹ trong quân đội Hàn Quốc, tranh cãi quyết liệt quả thật làm cho Giai Kỳ cảm thấy phải ca ngợi hết lời. Từ Thời Phong thì không nói làm gì, dù gì anh cũng dựa vào cái miệng lưỡi của mình mà kiếm ăn, trên tòa án ăn nói đĩnh đạc đến bao nhiêu, sở trường là làm cho đối phương quay chóng đến chóng mặt. Nhưng biểu hiện hôm nay của Châu Tịnh An quả thật làm cho Giai Kỳ phải dụi mắt mà nhìn, , Giai Kỳ lần đầu tiên mới thấy một người phụ nữ có thể đấu khẩu vơi Từ Thời Phong mà không hề bị lép vế. Kết quả là Châu Tịnh An không chịu nổi sự ngưỡng mộ của Giai Kỳ, rất không cho là như vậy: "Thế đã là cái gì, nhớ năm đó đến Singapore, tôi còn là một thành viên trong đội biện luận đại diện cho trường đấy."
Giai Kỳ lại càng ngưỡng mộ hơn, chỉ thiếu nước yêu cầu Châu Tịnh An ký tên cho.
Buổi chiểu Giai Kỳ xin nghỉ để đi đến đồn công an nhận diện kẻ tình nghi, Châu Tịnh An vô cùng kinh ngạc: "Trên tivi nói những vụ như thế này gần đây xảy ra rất nhiều, nhắc nhở mọi người đề cao cảnh giác sao? Bây giờ mới ngày thứ 2, xử lý vụ án nhanh thế cơ à?"
Giai Kỳ nói: "Đồn công an gọi điện đến, nói là tên cướp sáng sớm hôm nay đã ra tự thú."
Châu Tịnh An lại càng bất ngờ hơn: "Tên tội phạm hung ác như vậy, lại đột nhiên có lương tâm ngoan ngoan ra tự thú sao?"
Đến đồn công an, người cảnh sát phụ trách tiếp đón Giai Kỳ rất nhiệt tình, mời cô ngồi xuống, lại rót trà cho cô, cuối cùng lấy ra vật chứng: "Cô nhận xem, chuỗi tràng hạt này là của cô phải không?"
Giai Kỳ nhận ra chuỗi tràng hạt mà Lão Mạch tặng cô, lúc đó rơi đầy ra đất, bây giờ lại được đặt trong túi vật chứng không thiếu hạt nào, ngay cả sợi dây bị đứt cũng ở đó. Không kìm được cảm kích: "Là của tôi, cảm ơn các anh đã chu đáo như vậy, giúp nhặt từng hạt về."
Đồng chí cảnh sát cười một tiếng nói: " Đây là tên tội phạm mang đến khi tự thú——chuỗi hạt này, hắn ta dám không nhặt từng hạt sao?"
Giai Kỳ cảm thấy hơi nghi hoặc, luôn cảm thấy trong lời nói của anh có gì đó.
Lúc nhận dạng giống như là cảnh quay chậm trên film, cách tấm kính chỉ ra tên tội phạm đó đúng là tên cướp. Giai Kỳ cảm thấy khó chịu, bởi vì mới qua có một đêm, tên tội phạm đó lại cũng bị thương, trên tai băng bó, trên tay cũng cuốn băng, lại bị thương y hệt cô. Khuôn mặt tên tội phạm rất rõ ràng, Giai Kỳ vừa nhìn đã nhận ra đó là tên cướp.
Nhận dạng người xong, Cảnh sát lại đặc biệt nói với cô: "Đợi đến khi kết thúc vụ án, mới có thể trả cho cô chuỗi tràng hạt."
Giai Kỳ nói: "Không sao."
Người cảnh sát đó lại cười một lúc, rồi mới nói: "Cô yên tâm, vật chứngt quan trong chúng tôi cũng sẽ giữ gìn an toàn."
Bây giờ Giai Kỳ mới cảm thấy chuỗi tràng hạt đó chắc không hề bình thường, nhưng nhất thời không nghĩ gì sâu sa cả. Lúc đi ở hành lang để ra ngoài đúng lúc đi qua một phòng làm việc lớn, mấy vị cảnh sát đang nói chuyện với nhau, ở giữa có một người cầm cốc trà đang nói: "Mọi người đừng thấy chuỗi trành hạt đó bình thường, đó là chuỗi bồ đề xuyên bằng sợi vàng, chính là 4 hạt ngà voi hình hoa sen , cả thành phố này các cậu không tìm được chuỗi thứ 2 đâu.
Nhưng cho dù là chỉ hơi hiểu biết, cũng không ai dám không nhận ra chuỗi hạt đó……"
Giai Kỳ đi chậm lại, chỉ nghe thấy người đó nói rất đặc sắc: "Bọn họ coi trọng tam đao lục động*, nhưng nghe nói là do Lão Mạch tặng, nói rằng người em gái này của mình trong băng đảng vốn dĩ không có ai biết, kẻ không biết thì không trách. Cho nên bảo tên đó tự chém 2 nhát y hệt vào bản thân mình, một nhát trên tai, một nhát trên tay, sau đó bảo hắn đến đồn của chúng ta tự thú……."
Giai Kỳ như là đang nghe một câu chuyện ly kỳ, không ngờ rằng Lão Mạch chủ quán cháo đó lại là một nhân vật như thế, chẳng trách mà cô luôn cảm thấy phong thái khí thách không hề tầm thường, có khí phách nghĩa hiệp thời xưa, không ngờ rằng lại là nhân vật truyền kỳ bí ẩn trong thành phố. Còn cái mạng sống này của cô, lại là do dựa vào chuỗi tràng hạt đó mà mới có thể bảo toàn được.
Cô cảm thấy mình rất may mắn một hồi lâu, đi ra khỏi đồn công an, liền gọi điện cho Nguyễn Chính Đông. Vốn dĩ định nhờ anh giúp chuyển lời cảm ơn đến Lão Mạch, không ngờ rằng điện thoại của Nguyễn Chính Đông lại tắt máy, gọi đến điện thoại ở phòng bệnh, chuông reo một hồi lâu cũng không có người nghe.
Cô cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng nghĩ rằng chắc là anh đang làm trị liệu, nên cũng không lưu tâm lắm. Nhìn thời gian không còn sớm nữa, liền đến siêu thị mua thức ăn, rồi về nhà làm há cảo, sau đó mới cầm chiếc bình giữ nhiệt rồi bắt một chiếc taxi đến bệnh viện.
Tầng phòng bệnh đó vẫn yên tĩnh như trước đây, cô gõ cửa không thấy có người trả lời, thử xoay xoay ổ khóa, cũng vẫn bị khóa, do đó đi đến chỗ mấy y tá hỏi: "Xin hỏi bệnh nhân phòng 1708 đi làm trị liệu rồi à?"
Cô y tá ngẩng đầu lên nhìn cô, nhận ra cô thường xuyên đến, liền nói: "1708 xuất viện rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!