Đây là lần đầu tiên trong đời, Giai Kỳ bị đi cấp cứu, vết thương không nặng, bên tai bị cắt một vết, trên tay cũng thế, mặc dù vết thương dài, nhưng rất nông, chỉ là máu chảy đầy mặt nên làm người khác sợ hãi. Được cảnh sát 110 lập tức đưa đến bệnh viện gần đó, bác sỹ kiểm tra vết thương cho cô rất tỷ mỉ, nói rằng không cần khâu, khử trùng rồi băng lại là được.
Một đồng chí cảnh sát đứng bên cạnh nói: "Mấy tên cướp giật đó đều là rất liều mạng, cô cũng to gan quá đấy, một cô gái, lại dám xuống xe đuổi theo."
Giai Kỳ nghĩ mà thấy sợ, không hiểu vì sao lúc đó đầu óc lại tức giận liền đuổi theo, nhưng cho đến tận lúc được đưa vào bệnh viện, cô vẫn không quên nhặt chiếc túi lên đem theo.
Cảnh sát hỏi: "Trong túi có không ít tiền hả? May mà lấy về dược, nhưng vẫn phải phiền cô báo cho một con số đại khái, chúng tôi còn viết báo cáo."
Bỗng nhiên trong lòng Giai Kỳ thấy xót xa, nói nhỏ: "Không phải, ngoài điện thoại ra chỉ có chưa đầy 1000 tệ, còn có hai cái thẻ, nhưng trong túi có chìa khóa của tôi."
Đồng chí cảnh sát vừa nghe vừa lắc đầu: "Chìa khóa gì mà đáng để cho cô liều mạng, thay ổ khóa không được sao? Sau này nếu gặp việc như thế, trước tiên hãy báo cho 110, một cô gái như cô, sao lại đơn thương độc mã đuổi theo kẻ cướp chứ, thật không chú ý đến việc tự bảo vệ mình rồi."
Khuyên bảo đến nỗi Giai Kỳ vâng vâng dạ dạ, trong chốc lát đột nhiên nhớ ra, mình đã bỏ lại Quyên Tử và Đinh Đinh cùng với chiếc xe Maybach có giá mấy trăm vạn tệ đó ở ngoài đường rồi, đau khổ kêu lên một tiếng. Y tá bên cạnh còn tưởng chạm vào vết thương của cô, giật bắn mình.
Việc gấp này không thể coi nhẹ được, không nói gì khác, Quyên Tử còn đem theo cả Đinh Đinh, đứa trẻ bị quá sợ hãi, huống hồ còn có cả Maybach, chẳng may có chuyện gì, cô lấy gì mà đền Nguyễn Chính Đông chứ?
Giai Kỳ lo lắng đến nói mặt trắng bệch.
Lúc nãy chỉ lo nói chuyện với Quyên Tử, cũng quên không hỏi số điện thoại mới của cô, bây giờ làm thế nào đây.
Đồng chí cảnh sát rất thông cảm cho cô, nói: "Gọi điện thoại cho người nhà đến đón đi, tôi thấy cô cũng bị khiếp sợ lắm rồi."
Không thể gọi cho Nguyễn Chính Đông, không nên làm cho anh lo lắng, do đó cô gọi cho Từ Thời Phong, không ngờ lại tắt máy, lại gọi cho thư ký của Từ Thời Phong, mới biết rằng anh đang có một vụ án quan trọng, nửa tiếng trước đã đi Thượng Hải rồi. Đang định gọi cho Châu Tịnh An cầu cứu, đột nhiên chuông điện thoại vang lên. Cô nhìn số điện thoại, vẫn cứ nghe máy.
"Giai Kỳ? Em không sao chứ? Em đang ở đâu?"
"Em ở bệnh viện, em không sao."
Mấy giây sau đổi thành giọng của Quyên Tử, giọng nói nghẹn ngào: "Giai Kỳ cậu vẫn ổn chứ? Cậu làm tớ sợ chết khiếp rồi."
"Cậu và Đinh Đinh đều không sao chứ?"
"Chúng tớ không sao. Tớ cầm bằng lái xe của Anh, chiếc xe đó lái ở bên trái, tớ không dám lái. Những chiếc xe phía sau đều tắc ở đó, mấy người lái xe đều chửi mắng rồi, may mà đúng lúc gặp được Mạnh Hòa Bình đi qua đó, mới giúp đỗ xe vào bên đường."
Điện thoại lại quay về tay của Mạnh Hòa Bình, anh nói: "Bọn anh đến bệnh viện đón em."
Giai Kỳ hơi đờ ra, trước đây anh chưa từng dùng giọng điệu đó, dường như không cần hoài nghi.
Tất cả mọi việc ngày hôm này đều khiến cô đờ đẫn, thành phố lớn như vậy, dân số đến hơn 10 triệu người, tại sao lại cứ quay vòng thế này, lại vẫn cứ gặp anh.
Ý tá vừa băng lại cho cô, Mạnh Hòa Bình và Quyên Tử đã đến tìm cô.
Quyên Tử nhìn thấy tai cô quấn kín băng, sợ chết khiếp: "Sao cậu lại bị thương đến mức này? Còn nói là không sao không sao, cậu xem bộ dạng này cậu đi——rốt cục là có nghiêm trọng hay không?"
Giai Kỳ cố gắng lấy tinh thân đùa với cô: "Sợ tớ chỉ còn một tai thôi à? Thực ra bị dao cắt một vết, bác sỹ nói không cần phải khâu, cậu đừng dọa Đinh Đinh."
Mạnh Hòa Bình hỏi bác sỹ, rồi lại đi thương lượng với cảnh sát, cuối cùng mới quay lại bên cạnh cô, nói: "Ký một chữ là có thể đi được rồi."
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám mộ bộ vest xám, hai màu xám đậm nhạt khác nhau, phối với cavat màu bạc, không hề nổi bật. Không khí ấm trong bệnh viện hơi nóng, cho nên cỏi áo khoác ra, tùy tiện vắt trên cánh tay, đứng nghiêng người nói chuyện với bác sỹ, giọng nói trầm ấm dễ nghe.
Giai Kỳ ký tên vào bản ghi chép xong, anh mới nói: "Đi thôi."
Lên chiếc Chopster của Mạnh Hòa Bình, cô mới hỏi nhỏ: "Cái xe đó…….."
Mạnh Hòa Bình đang quay xe, ánh mắt chú ý vào màn hình rađa, thuận miệng nói với cô: "Xe anh giúp em đỗ ở bãi đỗ xe của siêu thị gần con đường đó, em yên tâm, xe của cậu ấy có định vị toàn cầu, không mất nổi đâu."
Giai Kỳ hơi lúng túng, Quyên Tử lén lút cầm tay cô, nói nhỏ: "Xin lỗi, lúc đó tớ hoảng hốt quá."
Giai Kỳ nói: "Là do tớ quá liều lĩnh, bỏ cậu và Đinh Đinh ở lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!