Giai Kỳ nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định nhắn tin cho Nguyễn Chính Đông.
"Dưỡng bệnh cho tốt."
4 chữ, dùng phiên âm, từng chút từng chút, rất chậm, chữ cuối cùng có âm mũi hay không cô cũng không chắc nữa, người miền nam ít nhiều cũng có sự lúng túng thế này. Trong lúc đang do dự, màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên, số điện thoại vô cùng quen thuộc, cô còn cho rằng đó là một khách hàng nào đó, ai biết được đó lại là Mạnh Hòa Bình.
Anh hỏi: "Có thời gian không?" sau đó hơi ngừng lại: "Có thể ra ngoài gặp nhau không?
Giai Kỳ cảm thấy đầu gối mềm đi, bởi vì không ngủ được, cả cơ thể mềm nhũn, giống như là bị sốt, nhưng vẫn đồng ý.
Cô tan ca tương đối muộn, chỉ có một vài việc vặt mà dường như không bao giờ có thể làm xong, Châu Tịnh An trước khi về hỏi: "Sao cô cứ lề mà lề mề thế, vẫn còn chưa đi về à?" Một câu nói làm cho cô hơi sững sờ, có lẽ cô muốn chạy trốn, muộn một khắc là một khắc——Thực ra cũng chẳng có gì để sợ, anh và cô, sớm đã là người qua đường.
Lúc đi ra khỏi tòa nhà thấy xe của Mạnh Hòa Bình, cô đã trấn tĩnh, anh đến tìm cô, có lẽ cũng chẳng có việc gì khác.
Mạnh Hòa Bình lái xe đưa cô đến một nhà hàng Triều Châu mới mở, ăn một miếng món ốc nướng cảm thấy rất khoan khoái, mùi vị tương quả thanh mai chính hiệu, món cua lại càng thơm ngon hơn. Gọi quá nhiều thức ăn, một bàn đầy, chỉ có mỗi hai người bọn họ. Trước đây anh không hề như thế, trước đây cô xào một đĩa rau xanh anh cũng ăn rất ngon lành——đã nhiều năm như vậy, rất nhiều việc sớm đã thay đổi.
Giai Kỳ không có khẩu vị, cả một bàn thức ăn ngon nhưng không hề có tâm trạng để ăn, trên chiếc đũa ngà voi có khắc hình rất tinh xảo, đầu đũa còn buộc một sợi dây bạc mỏng, giống như là đũa trong các gia đình thời xưa, có một cảm giác xa xỉ và mùi vị trong sinh hoạt gia đình. Sợi dây bạc đung đưa trong tay phát ra âm thanh rào rào, giống như một cơn mưa vội vã giữa mùa thu, lạnh lẽo mỏng manh.
"Giai Kỳ," Dáng vẻ anh dường như là đang suy nghĩ gì, cuối cùng bỏ chiếc khăn ăn xuống: "Tại sao em lại không ăn?"
Cô cố gắng hết sức mình, mới có thể giữ được nụ cười trên khuôn mặt: "Em đang giảm cân." Đặt đũa xuống một cách dứt khoát, "Có gì muốn nói, anh nói đi."
Anh trái lại hơi sững sờ, một lúc sau mới nói: "Anh đính hôn với Nguyễn Giang Tây rồi."
Từng từ từng tự chảy vào tai cô, Giai Kỳ cố gắng nối những chữ đó thành câu, trong đầu dường như trống rỗng trong giây lát, nghĩ đi nghĩ lại hai lần, mới hiểu ra.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng, nói một câu: "Chúc mừng", tiện tay múc một thìa thức ăn Triều Châu xanh xanh vào miệng, vừa mới cho vào miệng mới biết, bát canh nhìn như không hề nóng một chút nào, lại nóng đến mức kinh khủng, bỏng đến mức làm cổ họng săn lại, bị nóng đến nỗi dường như chảy cả nước mắt.
May mà cốc nước bên cạnh là nước lạnh, cô im lặng uống hớp một ngụm, sự lạnh buốt chảy vào bụng, đã cảm thấy dạ dày âm ỉ đau.
"Tình trạng của Đông Tử rất không tốt," Anh nói chầm chậm: "Cho nên Giang Tây hy vọng có thể nhanh chóng kết hôn."
Điện thoại trong túi xách cô đang reo lên, cô nói một tiếng "Xin lỗi", lấy chiếc điện thoại trong túi ra, màn hình sáng lên: "Nguyễn Chính Đông gọi điện có nghe hay không?"
Cô hoảng loạn nhìn hàng chữ đó: "Nguyễn Chính Đông gọi đến có nghe hay không?"
Cuối cùng cô vẫn nghe, nói xin lỗi với Mạnh Hòa Bình, sau đó đứng dậy rời bàn ăn, đi ra ngoài hành lang nghe.
Hành lang không có người, lúc đầu trong điện thoại Nguyễn Chính Đông hơi do dự, gọi một tiếng "Giai Kỳ", Cô lại vẫn như trước, hỏi anh: "Ồ, là anh à, hôm nay có gặp mấy cô y tá xinh đẹp nào không?" Nói những chuyện đâu đâu bên ngoài lề. Cho nên Nguyễn Chính Đông dường như cũng thoải mải trở lại, cứ thế nói mấy chuyện linh tinh bên lề, từ trước đến nay anh cứ vô công rồi nghề như thế, chẳng có một câu nghiêm chỉnh nào. Một lúc lâu sau cô mới ừ một tiếng, thể hiện rằng mình đang nghe.
Cô cứ đi đi lại lại, từng vòng từng vòng, hai bên là vô số các cánh cửa phòng ăn, lộ ra ánh sáng chóng mặt, sau những cánh cửa kính mờ, còn có tiếng cười nói loáng thoáng. Nhà hàng vô cùng náo nhiệt, thỉnh thoảng có người phục vụ nâng chiếc khay đi qua người cô, những anh chàng mặc đồng phục tuấn tú, nghiêng người tránh cô, trên tay là một chiếc đĩa thức ăn tỏa hương thơm mê người………. Giai Kỳ đột nhiên thấy đói, có sự kích động muốn lập tức ăn một bữa thật no. Chỉ nghe thấy Nguyễn Chính Đông đang nói chuyện phiếm trong điện thoại——Hành lang dán dấy dán tường màu xám bạc, trên giấy dán tường có những bông hoa nho nhỏ, bị ánh sáng chiếu rọi, mỗi cánh hoa đều như lồi ra, Giai Kỳ dùng tay sờ sờ, mới biết kỳ thực là bằng phẳng. Cô sờ sờ mấy bông hoa đó, những cánh nho nhỏ, nền màu bạc hoa màu xám bạc, cô nhìn một lúc lâu, mới nhận ra đó là hoa hông, từng bông từng bông, chen chúc theo thứ tự, nở ra trên tường. Cô lại nhất thời cảm thấy hoài nghi, lại cảm thấy nửa đêm ngày hôm đó, mình không hề nhận được điện thoại của Nguyễn Chính Đông, anh cũng không hề nói câu nói đó, mọi thứ đều chưa từng xảy ra——Nhưng cuối cùng cô ngắt lời anh, hỏi: "Buổi tối muốn ăn cái gì?"
Nguyễn Chính Đông đờ ra một lúc.
Cô nói tiếp: "Một lát nữa tôi đến bệnh viện, mang cho anh một ít đồ ăn đêm, anh muốn ăn gì?"
Anh không trả lời, chỉ hỏi: "Cô ở nhà không?"
Cô nói: "Ừ, đang ở nhà, hay là tôi làm cho anh ít há cảo."
Anh im lặng rất lâu, mới nói: "Tôi muốn ăn há cao nhân cây tể thái."
Giai Kỳ cuối cùng cười lên, chỉ nói: "Mùa này, tôi tìm đâu là cây tể thái mà làm há cảo cho anh chứ."
Anh lập tức trả lời vui vẻ: "Vậy nhân rau cải thảo cũng được."
Giai Kỳ nói: "Anh ngốc thế, làm gì có há cảo nhân rau cải thảo chứ, chỉ có sủi cảo nhân rau cải thảo thôi."
Anh ngập ngừng một lúc: "Giai Kỳ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!