Giai Kỳ không ngủ được, mơ thấy bệnh viên, nửa đêm ở bên ngoài hành lang phòng bệnh có tiếng người khóc thút thít, cô đi ra ngoài xem, một cô gái rất trẻ, có lẽ chỉ khoảng 20 tuổi, tựa vào đó khóc thút thít, khóc rất thương tâm. Cô muốn đi đến xem, hỏi xem có thể giúp được gì không, nhưng không biết vì sao đôi chân không thể cử động được, chỉ có thể đúng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn. Sau đó cô gái ấy ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, không ngờ lại chính là bản thân cô.
Lúc đó cô liền tỉnh dậy, toàn thân đẫm mồ hôi, nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong bóng tối, cô nhẹ nhàng ngồi dậy, lần mò xuống phòng bếp rót cuốc nước, uống hết một cốc nước nóng, quả tim vẫn còn đập thình thịch. Cô lại nằm xuống, nhưng không ngủ nổi, khép mắt lại dường như lại ở trong bệnh viện.
Chính là lúc đó, mới biết thế nào gọi là đi vào đường cụt.
Tiền tiêu đi giống như là nước, một chút tích lũy ít ỏi của cha vốn chỉ như một giọt nước nhỏ, bệnh viện vào mỗi buổi chiều đều có thông báo thúc giục nộp tiền.
Tờ giấy rất mỏng, cầm trên tay lật phật, phát ra tiếng roạt roạt, danh sách dài kín mít các loại thuốc phải dùng, đủ loại tiền, trong lòng cô như lửa đốt, trong miệng đều mọc lên những bong bóng máu, nhưng không hề cảm thấy đau. Dương như không còn cảm giác, hai ngày hai đêm liền, không hề chợp mắt, trong bụng trống rỗng, giống như là nhét một hòn đá lớn vào. Đôi môi khô nứt nẻ, nứt ra những vệt máu nhỏ.
Mạnh Hòa Bình để lại chiếc thẻ ngân hàng có 5 vạn tệ, mấy lần cô cuối cùng cũng cắm chiếc thẻ vào máy rút tiền, nhưng lại rút ra.
Cô liều mạng đập đầu mạnh vào cái máy rút tiền, góc nhọn cứng làm cho đầu cô sứt ra chảy máu, cứ chảy xuống, mờ cả mắt, không nhìn thấy gì, chỉ thấy một vùng màu đỏ, chầm chậm đông lại. Cánh tay bám vào chiếc máy rút tiền, cuối cùng dần dần mềm đi, giống như cả cơ thể bị rút hết gân. Mặt tường đá Đại Lý lạnh lẽo, đỡ trước ngực cô, sự lạnh lẽo đến tận tâm can dính vào mặt cô, dường như chỉ có như thế, mới có cơ hội để rơi nước mắt.
Trước chiếc máy rút tiền vào nửa đêm không một bóng người, một mình cô ngồi ở đó, âm thầm rơi lệ.
Cuối cùng cũng rút tiền ra, ngày thứ 2 đến ngân hàng lấy, một bọc rất dày, tờ tiền màu đỏ, hơi cũ. Đã qua tay bao nhiêu người, đem theo mùi đáng ngờ mà dơ bẩn, lúc nộp vào nơi thu tiền của bệnh viện, người thu tiền dùng máy đếm tiền đếm, âm thanh xoẹt xoẹt, mỗi tờ đều nhanh chóng được lật lên, nối thành một vòm cung màu hồng.
Còn trong ánh sáng của giọt nước mắt mơ hồ, cuộc đời này, là như thế, soạt soạt lật qua trước mắt.
Nhưng cha cô không đợi được đến lúc ra viện, ông nhanh chóng bị trúng gió lần hai, còn nghiêm trọng hơn cả lần thứ nhất, chảy máu não, dường như trong giây lát đã buông tay, từ đó rời xa vĩnh viễn.
Sau lần phẫu thuật thứ nhất, ông đã từng tỉnh lại trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Đôi môi ông co giật, vốn dĩ đã không thể nói chuyện, Giai Kỳ để tai lại gần sát, mới có thể nghe được tiếng thở yếu ớt.
Ông nói là: "Không…….."
Chỉ có một từ, cô liền hiểu được ý của ông, một giọt nước mắt rất lớn rất lớn, lăn xuống, rơi trên mặt chiến chăn trắng tinh, dấu ấn của nước màu nâu nhạt, cứ như vậy chầm chậm thấm xuống, cô nghe thấy tiếng nói của bản thân mình, yếu ớt nhưng rõ ràng: "Cha, cha yên tâm, con biết rồi."
Cha từ trước vẫn rất gầy rất gầy, cắm trên tay những ống truyền xanh xanh đỏ đỏ, gầy đến gân nổi lên rất cao, thậm chí cô không biết rằng ông bị huyết áp cao.
Lúc lên tiểu học cô bị mấy bạn nữ cùng lớp bắt nạt, bởi vì thành tích của cô tốt, mấy bạn nữ đó thuyết phục tất cả con gái trong lớp không chơi với cô, còn mắng mẹ cô là đôi giày rách. Cô đánh nhau với mấy đứa đó, đánh đến mức chảy máu đầu, một mình không dám về nhà. Cầm cặp sách đi loanh quanh khắp nơi, ngồi trên thành cầu nhìn những chiếc thuyền dưới sông, chiếc thuyền nhỏ hẹp chất đầy gạo, chất từng bao từng bao cao ngất, cô đi xuyên qua hầm cầu.
Nước dưới sông có màu xanh rất thẫm, trào lên những bong bóng màu trắng, chầm chậm không có tiếng động. Cô cứ ngồi cho đến khi trời tối, ánh đèn của nhà nhà sáng lên, trong gió đêm nhẹ nhàng cô nhe thấy tiếng ti vi phát sóng chương trình thời sự gần đó, quen thuộc mà xa vời.
Cuối cùng cha tìm thấy cô.
Không hề trách mắng cô, cả đường cha chỉ im lặng, sau khi vào nhà lấy nước nóng cho cô rửa mặt, cũng không hỏi vì sao cô đánh nhau, vì sao không về nhà, chỉ cầm chiếc khăn bông xoa cồn iốt cho cô.
Rất đau, thấm vào trong vết thương, cô cứ cắn chặt môi, không kêu một tiếng.
Cha cũng không nói gì, cuối cùng ông xách bình nước nóng xuống dưới lầu, đi đến cửa mới quay đầu lại nói với cô: "Ăn cơm đi."
Trên bàn úp chiếc lồng bàn màu xanh, mu bàn tay cô bị thương một vết lớn, đau như kim châm, lấy bàn tay tím xanh chầm chậm nhấc chiếc lồng bàn lên, bên trong có món tôm lột xào mà cô thích ăn nhất, tôm đã được bóc vỏ trắng như tuyết đều đã bị nguội, nhưng vẫn tỏa ra mùi thơm nức.
Cô cầm bát ngồi một mình trước bàn ăn, âm thầm ăn cơm.
Cuối cùng cha đi đến, đứng đằng sau nhìn cô ăn cơm, một lúc sau, xoa xoa mái tóc của cô, lấy từ túi áo ra đưa cho cô một quả quýt.
Quả quýt đó rất to, rất đỏ, màu sắc rực rỡ.
Lúc cha nhẹ nhàng đặt quả quýt lên bàn trước mặt cô, bàn tay cầm đũa của cô không kìm được run nhẹ, sau đó, liền khóc.
Rất nhiều lần cô mơ thấy cha, mơ thấy lúc cô còn rất nhỏ, buổi sáng ngủ dậy đi học, buổi sáng mù đông gió lạnh, mặc vào người chiếc quần len và áo bông dày cộp, tay bị cứng đờ đến mức không còn tuân lệnh nữa, lạnh ngắt lạnh ngắt, trên cánh cửa tử quần áo kiểu cũ khảm một tấm gương hình bầu dục, soi thấy cô, trật vật để thắt khăn quàng đỏ, cha ở dưới nhà nhóm bếp lò, từ cửa sổ có thể nhìn thấy.
Cô đeo cặp sách xuống lầu, trong chiếc giếng trời nho nhỏ tỏa ra khói xanh, cha cầm chiếc kìm gắp than gắp những cục than củi để nhóm cho than tổ ong cháy lên, vừa quạt vừa thổi, tiếng ho quen thuộc. Cô đi xuống dưới lâu, xuyên qua đám sương mù làm cho người ta sặc, lại không thấy cha đâu nữa.
Rất hốt hoảng, lúc nào cũng lập tức tỉnh mộng, sau đó mới phát hiện trên khuôn mặt mình đầm đìa nước mắt
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!