Hôm đó quả thật đã uống quá nhiều rượu, đến cuối cùng hai người đều không biết ngủ như thế nào nữa.
Giai Kỳ tỉnh dậy ở trên ghế sô pha, trên người vẫn đắp tấm ga trải giường, không khí ấm trong căn phòng thổi lên, ngủ say đến mức ấm hết cả cơ thể. Nguyễn Chính Đông ngủ trên một cái sô pha khác, tối qua chắc chắn anh cũng đã uống nhiều, lại không về phòng ngủ, ngay cả tấm ga anh cũng không đắp, tựa vào ghế sô pha, một tay còn rũ xuống một bên, bộ quần áo lụa tơ tằm trên người đã bị nhăn giống như dưa muối, thoải mái gối trên một chiếc gối ôm, trong lòng còn ôm một chiếc gối khác, từ trước đến nay anh rất chú ý ăn mặc, cho dù là mặc quần áo ngủ cũng có thể có khí chất phóng khoáng, nằm ngủ như thế này nhìn rất buồn cười, dường như đổi thành một người khác
Giai Kỳ nhẹ nhàng tỉnh dậy, Nguyễn Chính Đông ngủ rất say, cuối cùng cô do dự một lúc, không gọi anh dậy.
Trong phòng bếp vẫn còn đầy bát đĩa hôm qua, cô mở lọ nước rửa bát ngâm hết bát đĩa vào đó, lại nấu một nồi cháo, trong lúc bận rộn, đột nhiên cảm thấy sự lờ mờ của ánh sáng và hình bóng, vừa quay đầu lại, hóa ra là Nguyễn Chính Đông.
Anh vẫn mặc bộ quần áo tơ tằm nhăn nhăn, ôm hai vai dựa nghiêng người vào cửa, Giai Kỳ cảm thấy rất nể phục, một người đàn ông có vẻ ngoài lộn xộn đến như vậy lại không hề xấu một chút nào, ngược lại làm cho người ta cảm thấy một khí phách ngang tàn. Thấy cô quay đầu lại, anh chỉ cười: "Cô nương ốc đồng à cô nương ốc đồng, tôi muốn giấu cô lại."
Giai Kỳ thuận miệng đáp anh: "Cái đó không cần đâu,1500 tệ một tháng, đảm bảo công ty nội trợ giúp anh tìm một người làm công việc ốc đồng tận tụy nhất ."
Anh cười lớn, quay người đi tắm, đợi anh quay trở lại, Giai Kỳ đang bận rộn, anh xắn ống tay áo: "Tôi giúp cô rửa bát, nhưng cô phải phụ trách bữa sáng."
Giai Kỳ vô cùng kinh ngạc: "Anh biết rửa bát?"
Dáng vẻ của anh giống như là không thể nhẫn nhịn được: "Tôi đã từng là bộ đội."
Thật không thể nhìn ra, cô nhất thời hiếu kỳ: "Ạnh thật sự đã từng làm bộ đội sao."
"Là ở hải quân, tư lệnh của đội thuyền chúng tôi lúc đó đã từng là cấp dưới của ông nội, nhận sự ủy thác của cha tôi nghiêm khắc trừng trị tôi, quản lý chặt chẽ, quá thê thảm, trong đời này tôi chưa từng bị thể thảm đến thế bao giờ." Anh không khỏi thổn thức: "Lúc đó ngay cả mẹ tôi cũng không dám gọi điện cho tôi, đúng là những ngày tháng bị cô lập hoàn toàn."
Cô bị anh trêu cho cười, ánh nắng buổi sáng xuyên qua của số chiếu vào trong, trong suốt rõ ràng, giống như đôi mắt cô.
Cháo cô nấu rất ngon, cháo trắng, ăn kèm với quẩy, Giai Kỳ nói: "Có thêm một đĩa thức ăn mặn nữa sẽ càng tuyệt hơn."
Nguyễn Chính Đông mỉm cười: "Đã rất ngon rồi." Ngừng một lúc, nói: "Những thứ quá hoàn mỹ, có gò ép cũng không được."
Anh đã thay quần áo, áo phông quần trắng, rất ít người mặc đồ trắng đẹp như anh, cái gọi là "cây ngọc trước gió", một từ ngữ rất cũ, nhưng Giai Kỳ nghĩ không ra từ khác để miêu tả.
Hôm đó là thứ 7, ăn sáng xong anh đi đánh bóng trong nhà, tiện đường đưa cô một đoạn, kết quả là đi được nửa đường Giai Kỳ nhận được điện thoại của công ty.
Nguyễn Chính Đông đưa cô đến trước tòa nhà công ty, đúng lúc bị Châu Tịnh An vừa mới từ taxi xuống nhìn thấy. Đi vào thang máy chỉ có hai người bọn họ, Châu Tịnh An liền tươi cười rạng rỡ với cô: "Được rồi, nhanh như vậy đã sống cùng nhau rồi, công ty này cũng không có tình người gì cả, mới sáng sớm đã gọi người ta đến tăng ca, vô duyên vô cớ lại làm kinh động đến đôi uyên ương, còn phải bò dậy làm lái xe, …."
Giai Kỳ khinh thường nói: "Miệng chó không mọc được ngà voi, ai ở chung với anh ta chứ."
"Vậy gần đây anh ta ân cần như vậy, thường xuyên đến đón cô, cô nhìn xem cái cách anh ta nhìn cô cười, chỉ thiếu nước phát ra hồ quang điện chíp chíp chíp thôi, tôi không tin là cô lại không có cảm giác gì. Huống hồ sáng sớm hôm nay còn lái xe đưa cô đi làm, nhìn xem khuôn mặt tràn đầy xuân sắc của hai người, nếu hai người mà không có gì, e rằng Tiến ca ca cũng trở thành Dương Quá, đánh chết tôi cũng không tin."
Những lời nói đó làm Giai Kỳ đờ ra, sau này nghĩ kỹ lại, cảm thấy bản thân mình quả thật đã quá gần gũi với Nguyễn Chính Đông, nếu cứ tiếp tục như vậy chung quy cũng không có lợi, cuối cùng tìm một cơ hội, nói với Nguyễn Chính Đông đừng gặp mặt nhau nữa.
Anh không phải là người không có phong độ, mặc dù việc mua quà cuối cùng làm anh tức giận, khiến cho anh có hành động hơi thất lễ, nhưng lúc anh hôn cô mãnh liệt, cô thật sự cảm thấy hoảng loạn không biết phải làm sao, sức lực của anh lớn như vậy, cô gần như cho rằng, vĩnh viễn cũng không thể thoát ra được. Nhưng cuối cùng, anh buông tay, chỉ nhìn cô, lẩm bẩm nói: "Tại sao lại là cô?"
Khoảng khắc đó, dáng vẻ anh mệt mỏi, trong mắt chỉ có nỗi đau sâu thẳm trống rỗng, nhìn cô như nhìn một người xa lạ, một người xa lạ mà anh không hề biết.
Khóe mắt cô có nước mắt, cũng không biết là vì hoảng loạn hay là vì lúng túng, chỉ muốn lã chã rơi xuống.
Sau đó, cuối cùng cũng là không gặp nhau nữa, cho đến khi cô tới bệnh viện.
Giai Kỳ cảm thấy không chân thực, lần gặp lại Mạnh Hòa Bình ở bệnh viện đó, không chân thật, luôn cảm thấy thật sự chưa từng xảy ra, chỉ là suy nghĩ chủ quan của bản thân, vì nhiều năm như vậy, cô đã từng nghĩ rất nhiều lần, nếu gặp lại Mạnh Hòa Bình——Nếu có thể gặp lại anh.
Bởi vì đã từng nghĩ rất nhiều lần, một lần rồi lại một lần, cuối cùng thật sự đã gặp lại anh lần nữa, trái lại dường như thời gian đang quay lại, tất cả giống như một giấc mơ.
Còn cô gần như bắt đầu sợ hãi sẽ phải gặp lại Mạnh Hòa Bình, anh rời xa cô đã quá lâu, không còn thuộc về cô nữa, nhưng lại một lần nữa bước vào sinh mệnh cô, tàn nhẫn như vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Cô không muốn làm con đà điểu, nhưng lại không ép buộc nổi bản thân mình
Châu Tịnh An hỏi cô: "Tại sao không đến bệnh viện nữa? Người có tiền đó lúc đầu đối xử với cô cũng không bạc, cô không thể không có lương tâm."
Giai Kỳ nghĩ rất lâu, mới đến bệnh viện một lần nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!