Chương 15: (tiếp)

Dương như căn phòng tiếp khách bỗng chốc trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng con chim đậu trên cành cây phía bên ngoài của sổ. Chỉ là một con chim nhỏ màu nâu, hình dáng không bắt mắt, nhưng tiếng hót trong trẻo, giống như một chuỗi tiếng chuông đẹp đẽ, làm đung đưa chấn động cả không khí, du dương lay động lòng người.

Giai Kỳ không biết mình nói sai ở điểm nào, nhưng tất cả đều không bình thường. Không khí trong căn phòng trong chốc lát dường như ngưng tụ lại, giống như là bị gắn keo, từng chút từng chút cô đặc lại. Mạnh Hòa Bình cũng cảm giác thấy, nói: "Mẹ, Cha mẹ Giai Kỳ ly hôn không liên quan gì đến Giai Kỳ, lúc đó cô ấy còn chưa hiểu chuyện, cô ấy vô tội."

"Mẹ biết," Mẹ Mạnh Hòa Bình đặt tách trà xuống thần sắc lãnh nhạt, một lần nữa nhìn Giai Kỳ dò xét, Giai Kỳ cảm thấy ánh mắt đó đã thay đổi một cách triệt để, thậm chí vẻ mặt bà còn lịch sự hơn cả lúc nãy, nhưng sự lịch sự đó lại có thêm sự xa vời ngàn dặm, trong giọng nói có sự lịch sự lạnh giá: "Chiếc khăn lụa này của Vưu tiểu thư thật là đẹp, nếu tôi không đoán nhầm thì đó là mẫu mới nhất của Hermes trong năm nay.

Nghe nói Vưu tiểu thư vẫn còn đang học đại học, tôi không hề biết học sinh đại học bây giờ lại xa xỉ như vậy đó, có thể tùy tiện quàng một chiếc khăn mấy nghìn tệ đi dạo phố."

Giai Kỳ không ngờ rằng chiếc khăn này lại đắt thế, liền đỏ mặt, Hòa Bình vội vàng thay cô giải thích: "Mẹ, đó là cô ấy mượn của bạn cùng phòng, vì đến gặp mẹ nên trang điểm đẹp một chút."

"Vậy lại càng không nên, con gái bây giờ lòng ham hư vinh lớn như vậy." Bà lạnh lùng liếc nhìn Giai Kỳ một cái: "Có thế nào thì như thế ấy, trên đời này mẹ ghét nhất là loại người giả tạo dối trá, con không phải là không biết."

Giai Kỳ đứng dậy: "Cô à, cháu sai rồi, là cháu muốn đem đến cho cô một ấn tượng tốt, không ngờ rằng lại chữa tốt thành xấu, cháu xin lỗi."

"Bỏ đi bỏ đi, hai đứa đi đi." Mẹ Mạnh Hòa Bình ấn ấn thái dương, "Lát nữa mẹ còn có việc, con đưa Vưu tiểu thư về. Hôm nay cô Cao và cô Lỗ mời mẹ còn chúng ta ăn cơm, sau khi con đưa Vưu tiểu thư về trực tiếp đến nhà tiếp khách quân ủy, mẹ đợi con ở đó, đừng có đến muộn."

Mạnh Hòa Bình vẫn còn muốn nói gì đó, Giai Kỳ nhẹ nhàng giật giật gấu áo anh, nói nhỏ: "Vậy cô cứ nghỉ ngơi đi, chúng cháu đi trước đây."

Trên đường về có gió, những cây hòe nhẹ nhàng lay động trong gió, ài phát thanh phát dự báo thời tiết, bão cát ở Nội Mông Cổ không báo trước sắp ập đến. Khóe miệng Giai Kỳ nhếch lên một cách bất lực, tai họa không thể dự đoán trước, chính là như vậy

Nội Mông Cổ, nghe đến dường như rất xa xôi, còn thành phố bên ngoài cửa sổ xe chỉ có gió nhẹ, vẫn là một ngày thời tiết gió đẹp. Chỉ một con bướm vỗ cánh đập ở lưu vực sông Amazonas cũng sẽ làm cuộn lên một cơn bão lớn ở lưu vực sông Mississippi. Thế giới là như vậy, một điều không ngờ nhỏ nhất, hậu quả sẽ làm cho người ta cảm thấy không thể tưởng tưởng được. Còn chú bướm vô tội đó, lại vĩnh viễn không hề biết rằng mình đã làm sai điều gì.

Giai Kỳ cảm thấy sợ hãi, bởi vì không biết mình sai ở đâu, cô không có cách nào sửa chữa, nhưng sự sai lầm đó rõ ràng đã đem đến một hậu quả đáng sợ.

Lúc tạm biệt, Mạnh Hòa Bình đột nhiên hôn lên gò má cô, đôi môi anh hơi lạnh, giống như một quả chanh tươi, có một cảm giác mát lạnh làm cho người ta cảm thấy xót xa trong lòng. Anh nói: "Giai Kỳ, em không làm sai điều gì cả. Có lẽ hôm nay mẹ anh hiểu lầm em, anh sẽ đi thuyết phục bà."

Cô cười rạng rỡ, giả vờ như không hề để ý. Nhưng cô biết rõ rằng là không thể xoay chuyển được, mẹ của Mạnh Hòa Bình không thích cô, thậm chí ghét cô, cái kiểu chán ghét đến mức ngay cả lịch sự cũng không thể giả vời nổi, làm cô cảm thấy chán nản tuyệt vọng.

Buổi tối Mạnh Hòa Bình mới đến tìm cô, cô vẫn mặc bộ quần áo lúc sáng, chiếc khăn lụa đã trả cho Sương Nguyên Nguyên, cho nên trên cổ trống trống, chiếc cổ dài trắng lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ, Mạnh Hòa Bình cảm thấy hôm nay cô rất gầy, giống như một chiếc lá, mỏng mang đến mức làm cho người ta xót xa.

"Đã ăn cơm chưa?" Mạnh Hòa Bình hỏi cô

Cô ừ một tiếng, thực ra chưa ăn. Sau khi về cả phòng không có ai ở nhà, cô liền bận rộn giặt quần áo ga trải giường vỏ chăn, dường như có thể giặt tất cả các thứ trong phòng. Từ trưa cho đến chiều tà, cô dùng hết một nửa gói bột giặt, tay ngâm nước đến mức nhăn nheo, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy trống rỗng, cả cơ thể không thể rảnh rỗi được, dường như nếu rảnh rỗi sẽ không kìm được sự buồn rầu, đành lại quét hết một lượt từ trong ra ngoài, còn lau sạch sẽ cửa sổ kính.

Lúc lau cửa sổ đã là chiều tà, màu ráng chiều tím rực rỡ tươi đẹp khắp cả bầu trời,, tím đến xanh ngắt, giống như nhung tơ bị nhuộm màu. Đài phát thanh trường đang phát ca khúc "My love", âm thanh đẹp như vậy, giống như là hoàng hôn vào cuối xuân. Cô dẫm lên ghế chăm chỉ lau cửa kính, cẩn thận lau đi từng chấm đen, dùng chiếc khăn mặt đã thấm xà phòng lau qua, sau đó lại dùng khăn ướt lau hết bọt xà phòng, cuối cùng dùng khăn khô lau sạch. Hà hơi, mỗi cánh cửa kính đều sáng bóng lấp lánh, sáng đến mức như không có gì.

Tiếng hát trên đài phát thanh vang lên: "I wonder how I wonder why, I wonder where they are……"

Giống như không tồn tại, giống như không có."

"To see you once again,my love,I Try to read I go to work,I"m laughing with my friends……"

Bên dưới đều là người đi lấy nước đi mua cơm, cầm trên tay những bình giữ ấm nhiều màu sắc, âm thanh đài phát thanh huyên náo như thế, nhưng không có ai chú ý nghe. Xa xa đều là cây, những hàng cây đan xen, những cột nhà cổ kính thấp thoáng trong lùm cây xanh.

Cô áp mặt vào cửa kính, lạnh lẽo lãnh lẽo, còn có mùi thơm chất phụ gia của xà phòng, còn ngoài trời cứ tối dần tối dần.

Sau đó Mạnh Hòa Bình đến.

Trước đây cô cảm thấy anh cao, nhưng hôm này dường như anh vừa cao vừa xa, ngay cả ngước đầu nhìn anh cô cũng thấy mệt, còn giọng nói anh dường như lại càng xa cô hơn, cô không thể không mỉm cười lắng nghe anh nói, anh nói: "Nào, anh đưa em đến một nơi."

Cô cứ đi theo anh, gió thổi mạnh hơn, thổi tung mái tóc dài của cô, cô cảm thấy lạnh, nhưng không nói gì.

Anh cũng không nói.

Từ một hàng cây đến một hàng cây, đi ra khỏi cửa Đông, lại đi vào cửa Tây trường anh. Cô cứ đi theo anh, cứ đi, đi ngang qua trường, anh nắm chặt lấy tay cô, giống như là sợ nếu nới lỏng tay cô sẽ biến mất.

Anh nắm chặt đến đau cả ngón tay cô, cuối cùng mới nói: "Đến rồi."

Là một tòa lễ đường, có lúc khoa nghệ thuật biểu diễn tiết mục nào đó, hoặc là đoàn nghệ thuật đại học tập diễn đều tổ chức ở đây. Không hiểu Mạnh Hòa Bình lấy được chìa khóa ở đâu, đưa cô vào trong lễ đường tối đen như mực

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!