Bà không thuyết phục nổi con trai, đành đi xuống lầu trước. Mạnh Độ Giang đang ngồi trong phòng khách đọc báo, bà ngồi xuống cầm điều khiển điều hòa lên, tâm trạng lộn xộn bấm chỉnh mấy nút, Mạnh Độ Giang bây giờ mới nhìn bà một cái: "Không thuyết phục được?"
"Tính khí thằng con trai của anh còn cố chấp hơn anh, em không quản nữa. Nói nó hai câu nó liền cãi lại, em nghĩ là nó đã bị mê hoặc rồi."
Mạnh Độ Giang lại cười: "Anh vừa nãy đã nói với em rồi, đừng đổ gáo nước lạnh như thế, phải chọn đúng thời điểm, em lại không tin. Hơn nữa, chúng ta lại chưa gặp mặt, em đã vội vàng phản đối, cũng không hợp lý lắm."
"Đợi gặp mặt rồi mới phản đối, thì đã quá muộn. Con gái bây giờ, gặp mặt một lần có thể thấy được gì chứ? Anh đừng ở đó mà thương con, anh xem con dâu nhà họ Từ, cũng là người địa phương, cũng xinh đẹp, nghe nói cha mẹ còn là giáo sư một trường đại học, tốt xấu gì cũng là con nhà quan chức, kết quả thì sao? Cả ngày ở ngoài ong bướm, ở nhà thì làm loạn lên không yên.
Làm cho vợ chồng ông bà Từ tức phát điên lên, chị Lưu lần nào gặp em cũng kể khổ, cuối cùng đành nhẫn tâm chuyển gia đình họ đến quân khu Tây Tạng, mới coi như là yên tĩnh. Gia đình chúng ta nếu cũng như thế, em nói cho anh biết, những ngày anh thương con vẫn còn ở đằng sau ấy."
"Cũng không phải cô gái địa phương nào cũng giống như thế." Mạnh Độ Giang phản đối: "Anh thấy em vơ đũa cả nắm rồi."
"Đó là em phòng xa." Tiếu Vân càng phản đối: "Con bé Tây Tử hiểu chuyện như thế, xinh đẹp, lại có giáo dục. Hòa Bình nhà chúng ta đúng là không hiểu biết, cô gái tốt như vậy, ngay gần mặt nước mà không biết vớt ánh trăng."(Chú thích: có ý là không biết nắm bắt cơ hội)
Mạnh Độ Giang cười lớn: "Vớt ánh trắng cái gì chứ? Hòa Bình đâu phải là con khỉ."
"Anh vẫn còn rảnh rỗi mà nói chuyện cười." Tiếu Vân tức giận, "Con trai anh là do được anh nuông chiều. Lúc đầu em đã nói là cho nó đi học trường quân đội, anh lại cứ nói để nó đăng ký theo nguyện vọng của mình. Sau này bảo sống ở nước ngoài, nó lại cứ quay về, anh cũng nuông chiều nó, để nó quay về học thạc sỹ. Đến ngày hôm nay, anh lại để cho nó làm theo ý mình, anh cứ nuông chiều nó đi, em xem anh nuông chiều nó thành cái gì"
"Nói đi nói lại, là em không hài lòng việc Hòa Bình không làm theo ý của em, là đi yêu Tây Tử chứ gì. Con bé Tây Tử đó quả thật không tồi, nhưng lời người xưa nói rất hay, trái cây chín ép thì không ngọt." Ông gấp tờ báo lại, giống như là thuận miệng nói: "Hơn nữa, tề đại phi ngẫu*, không nhất định là việc tốt."
"Cho dù là không phải là con giái nhà họ Nguyễn, bao nhiêu con gái mấy người bạn bè của anh, xuất sắc cũng rất nhiều, biết rõ nguồn gốc, Hòa Bình tùy chọn một trong số đó, chúng ta sẽ đỡ phải lo lắng đến thế nào."
"Con lớn rồi, nó biết tự mình lựa chọn. Nghe lời anh, bây giờ bảo nó đưa về nhà rồi chúng ta quyết định có hợp hay không, em bớt chút thời gian đến trường của con, bảo nó đưa cô gái đó đến cho em gặp mặt. Nếu không được, chúng ta tiếp tục thuyết phục Hòa Bình."
Tiếu Vân không nói gì, Mạnh Đồ Giang giục bà: "Đi lên nói với Hòa Bình một tiếng, nói là chúng ta đồng ý gặp mặt. Đi đi, đừng để con giận đến nỗi mất ngủ."
"Em không đi," Tiếu Vân mặt lạnh mặt, "Nó không ngủ được đáng chết. Khổ khổ sở sở nuôi nó hơn 20 năm, vì một đứa con gái mà cãi lại chúng ta, phí công nuôi dưỡng ."
Mạnh Độ Giang dở khóc dở cười: "Em xem em, còn ấu trĩ hơn cả con em nữa."
Mặc dù Tiếu Vân nói như vậy, cuối cùng vẫn đi lên nói với Hòa Bình: "Hai ngày nữa đợi có thời gian, mẹ sẽ đến trường con, con đưa con bé đến cho mẹ gặp."
Bây giờ Mạnh Hòa Bình mới cười: "Mẹ, mẹ nhất định sẽ thích cô ấy."
Sau khi về trường, Mạnh Hòa Bình nói với Giai Kỳ, Giai Kỳ vẫn cảm thấy hơi lo lắng, lập tức đau khổ hỏi: "Hả? Vậy em có thể chạy trốn được không?"
Mạnh Hòa Bình trừng mắt nhìn cô, cô mới nói nhỏ: "Em sợ mà."
"Có gì mà sợ chứ, sớm muộn gì em cũng phải gặp mẹ anh, hơn nữa, còn có anh cơ mà."
Hôm đó là ngày nghỉ cuối tuần, tất cả mọi người đều lười nhác ngủ trong ký túc xá. Giai Kỳ dậy rất sớm đi lấy nước rửa mặt, rồi thay đồ, thử một bộ cảm thấy không hợp, thử hai bộ vẫn cảm thấy không hợp. Sướng Nguyên Nguyên đôi mắt húp híp nhìn cô hỏi: "Cây cung nhỏ của chúng ta hôm nay đi lên Đảo Câu Cá** làm phiên dịch à, tại sao lại tự làm khổ như thế?
Giai Kỳ cúi đầu ủi xìu: "Cho dù có lên nhà khách chính phủ làm phiên dịch cũng không lo lắng thế này, Mẹ của Mạnh Hòa Bình đến, bây giờ cả chân tay lòng dạ tớ đều đang run lên đây này."
Vừa nói câu đó xong, Quyên Tử lập tức từ trên giường bật dậy, ồn ào nói: "Chao ôi, sặp phải gặp mẹ chồng rồi. Cậu phải trang điểm thật kỹ vào, nào nào, quần áo của tớ cậu thoải mái chọn, thích bộ nào lấy bộ ấy."
Sướng Nguyên Nguyên dụi mắt nói: "Cậu chính là quá yêu Mạnh Hòa Bình nhà cậu, cho nên điều sợ hãi duy nhất đó là sợ làm mắt mặt anh ấy. Cậu xem cậu lo lắng đến thế nào, giống như là lãnh đạo Đảng và Nhà nước muốn gặp cậu không bằng." Mặc dù nói như vậy những cũng vẫn chỉ bảo cô: "Ăn mặc đoan trang nho nhã một chút, các bậc tiền bối đều thích như thế, tớ cho cậu mượn chiếc khăn tơ tằm tớ mới mua, quàng vào đảm bảo sẽ vô cùng hiền dịu."
Kết quả là dưới sự đồng tâm hiệp lực của cả phòng, đến tận lúc Mạnh Hòa Bình đến đón cô, mới coi như là tu sửa hoàn chỉnh.
Quyên Tử nhìn Giai Kỳ trong gương, khen ngợi: "Đi đi, đi đi, như thế này đừng nói đến gặp mẹ của Mạnh Hòa Bình, ngay cả gặp mẹ của thái tử nước Tây Ban Nha cũng không có vấn đề gì."
Giai Kỳ phì cười.
Lúc trên xe Mạnh Hòa Bình cũng nhẹ nhàng khen cô: "Hôm nay em thật sự rất đẹp."
Cô vẫn còn cảm thấy không yên tâm, nhưng khuôn mặt đã được trang điểm nhẹ, lớp trang điểm lót càng làm đôi mắt long lanh như nước đang nhìn quanh dường như phát sáng, giống như ẩn nấp hai vũng nước. Còn trong mặt nước chỉ có hình bóng của anh. Anh rất ít khi thấy cô mặt váy vào mùa này, do đó nói: "Sau này em cứ trang điểm như thế, anh thích ." Cô cảm thấy hơi ngượng ngùng: "Mạc dù quần áo là em mới mua, nhưng chiếc khăn là của Nguyên Nguyên cho mượn."
Anh nói: "Không sao, đến lúc đó anh mua cho em một cái."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!