Lúc đó Giai Kỳ còn hơi mơ hồ, vốn dĩ không phân biệt được sự khác nhau giữa khu vực quân sự lớn với khu vực quân sự cấp tỉnh, còn có các phân khu. Cô chỉ cảm thấy buồn, bởi vì vẫn còn có chuyện mà Mạnh Hòa Bình giấu cô.
Thực ra Mạnh Hòa Bình còn lo lắng hơn cô, trên đường về, cô không mở miệng, anh cũng không nói chuyện gì với cô.
Sau đó đến trước cửa khách sạn, con đường được bao bọc bởi vườn hoa, phía đầu trồng hoa hồng cùng với nhất xuyến hồng, một màu đỏ rực rỡ như vậy, cũng có thể nhìn thấy mờ mờ ảo ảo trong bóng đêm, giống như một dải lụa đỏ, cắt ngang màn đêm đen kịt.
Cô dừng bước, Mạnh Hòa Bình vẫn còn giúp cô cầm túi, trong tay anh toàn mồ hôi, gọi nhỏ một tiếng: "Giai Kỳ."
Cô không trả lời, anh lại hỏi: "Em không giận chứ?"
Cô nhếch môi cười : "Tại sao em phải giận chứ?"
Thật ra có một lần anh đã nhắc đến với cô, nói cha anh làm việc trong quân đội, nhưng không nói làm chức vụ gì. Do đó cô hỏi bạn cùng phòng Mỹ Vân, cán bộ quân đội ước chừng là cấp bậc nào, Mỹ Vân vừa đánh nhủ móng tay vừa không chú tâm nói: "Mình cũng không rõ lắm——Chức vụ cao nhất chắc là cấp đại tướng……."
"Vậy cấp đại tướng to đến đâu?"
Mỹ Vân nghĩ một lúc: "Cấp thành phố, chính là cấp người đúng đầu phụ trách cơ quan hành chính cùng cấp với thị trưởng thành phố."
Vẫn có một chút khác nhau, nhưng sự khác nhau không phải là vấn đề.
Ngược lại cô an ủi Mạnh Hòa Bình: "Em đâu cần phải tức giận, là chúng ta ở bên nhau, đâu còn là xã hội cũ, đâu cần phải chú trọng môn đang hộ đối. Hơn nữa em không cảm thấy gia đình em có gì không tốt cả, cha em anh cũng đã gặp rồi, là một người rất tốt, rất tốt."
Cô nhấn mạnh vào từ rất tốt rất tốt, dáng vẻ nghiêm túc, khuôn mặt Mạnh Hòa Bình cuối cùng cũng dãn ra, mỉm cười.
Giai Kỳ vẫn không hề biết, Mạnh Hòa Bình đã từng vì cô mà tranh chấp với gia đình. Hôm đó đồng nghiệp cùng phòng đã ngủ, cô mới trốn ra ngoài gọi điện cho anh.
Gió ban đêm ở Thẩm Dương rất lạnh, Giai Kỳ đi rất xa cách khách sạn mới có điện thoại công cộng, thật ra cũng không có gì cấp thiết cần nói, hai người chia tay nhau mới có hơn hai tiếng, nhưng anh nói: "Phải gọi điện cho anh." Cô cũng đã đồng ý .
Khi không ở bên nhau, điện thoại của anh lúc nào cũng mở máy rất muộn, vì luôn đợi điện thoại của cô, tối hôm đó giọng nói của anh lại hơi âm u: "Giai Kỳ?"
Nghe được giọng nói mệt mỏi của anh, cô không kìm được hỏi: : Anh ngủ chưa?"
"Vẫn chưa." Ngừng lại một lúc, anh lại gọi tên cô: "Giai Kỳ."
Cô thấy hơi mơ hồ: "Hử?
"Anh yêu em."
Đây là lần đầu tiên anh nói ba chữ đó, vọng ra rõ ràng tự điện thoại, cách chiếc ống nghe, Giai Kỳ chỉ cảm thấy mặt mình nóng lên. Điện thoại công cộng giống như một cây nấm màu vàng lớn, mỗi nỗi lòng đều là những nếp nhăn dày đặc, dễ vỡ nhưng mềm, có rất nhiều rất nhiều những bào tử nhỏ không thể nhìn thấy, nhẹ nhàng chạm vào sẽ có thể bắn tung tóe vào không khí, tỏa ra một mùi vị vui vẻ làm cho ta cảm thấy tim đập loạn nhịp.
Đó là mùi vị của hạnh phúc, còn cơn gió đêm lạnh lẽo, thổi trên đôi má đang nóng bừng của cô. Cô không biết phải nói gì, đột nhiên trong chốc lát dập máy….
Mấy giây sau, cô vội vàng gọi điện lại.
Anh vẫn rất trầm tĩnh, lại gọi tên cô: "Giai Kỳ."
Cô nghe thấy tiếng nói của mình, nhỏ nhỏ, nhỏ đến nỗi vùi vào bụi cát, nhưng lại nở ra những bông hoa rực rỡ, dường như từng ngọn pháo bông, nở ra nơi màn đêm ở trong tim, lớn mà sáng rực, chiếu sáng cả cơ thể và trái tim cô. Cô nói: "Em cũng vậy."
Anh mỉm cười không nói, mặc dù không nói gì, cô cũng biết.
Dập điện thoại một lúc lâu, cô cứ đúng ở đó, đằng sau lưng là con đường dài tối đen trong đêm, mỗi chiếc đèn xe đều giống như một ngôi sao băng, sáng rực lướt qua mắt cô, đốm sáng trắng nhỏ bé, cho dù có nhăm mắt lại cũng mãi mãi không mất đi, giống như là một con dấu được khắc ghi vĩnh viễn.
Mạnh Hòa Mình cứ cầm điện thoại, một lúc lâu sau mới đặt xuống bên cạnh chiếc gối
Anh nghe thấy tiếng mẹ gõ cửa, lặng lẽ giả vờ ngủ, nhưng mẹ anh vẫn cứ mở cửa bước vào, ngồi xuống bên cạnh đầu giường.
Trong bóng đêm những đường nét trên khuôn mặt bà vẫn rất đẹp, thời gian dường như không lưu lại bao nhiêu dấu vết trên khuôn mặt bà, bà gọi tên anh: "Hòa Bình."
Anh không nói, không phải vì anh giận, chỉ vì cảm thấy buồn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!