Vút.
Mũi tên đen bay ra, sau đó trúng vào một tảng đá núi giả, phịch một tiếng rơi xuống đất.
Cùng với tiếng mũi tên rơi xuống đất, còn có một tiếng xì đầy chế nhạo.
Bá Lao tựa người vào tảng đá núi giả đó, tay cầm một quả đào, trong lòng còn giấu hai quả mơ, nhìn y hệt một con khỉ tinh.
"Ngươi cứ bắn thế này thì chẳng bao lâu đầu mũi tên cũng bị mài phẳng mất."
Tiêu Nam Hồi thu lại cung dài trong tay, cau mày nghịch cái nhẫn đeo ngón cái mới: "Nhất định là chưa quen tay, kéo cung vẫn còn chút khó chịu. Mài vài lần sẽ thành công."
Bá Lao không thể chịu nổi nữa, lật mình nhảy xuống, tùy tiện nhặt một mũi tên vương vãi dưới đất, quay người đi về phía núi giả.
Tảng núi giả đó mọc lên rất lởm chởm kỳ quái, chính giữa có một cái lỗ rất nhỏ, dài khoảng một tấc nhưng lại cực hẹp, giống như một lỗ khóa mở trên tảng đá.
Bá Lao cầm mũi tên nhét vào cái lỗ đó, mũi tên vừa vặn lọt được nửa đầu liền bị kẹt lại không nhúc nhích được nữa.
"Ngươi tự mình xem đi, nhét còn không vào, còn mong có thể kéo cung bắn nó vào sao?" Nói xong ném mũi tên trong tay xuống, cắn quả đào trong tay, "Ý của hầu gia chính là muốn ngươi biết khó mà lui, sao ngươi cố chấp vậy?"
Tiêu Nam Hồi liếc nàng một cái: "Khi nghĩa phụ nói chuyện này với ta thì ngươi đâu có ở đó, sao ngươi biết được tâm tư của nghĩa phụ?"
Còn cần ta có mặt sao? Sự thật bày ra trước mắt rồi đây này!
Bá Lao thầm rủa, cuối cùng vẫn không nói ra. Tiêu Nam Hồi đúng là cái đồ cứng đầu, nàng có nói cũng vô ích.
Tiêu Nam Hồi quả thật không định để ý đến Bá Lao, tự mình đi nhặt những mũi tên vương vãi trên đất.
Đây là giao ước giữa nàng và Tiêu Chuẩn, người khác có nói gì đi nữa, nàng cũng không để tâm.
Từ nhỏ, Tiêu Chuẩn đã mời người dạy nàng cưỡi ngựa bắn cung nhưng khi đó nàng còn bé, thân hình chưa phát triển hoàn chỉnh, không thể kéo căng cung, trăm bước ngoài bia cũng không bắn trúng, vì thế nàng đã bị phạt không ít lần.
Có một lần, nàng trong phòng Tiêu Chuẩn nhìn thấy một cây cung tên rất đẹp, trông rất tinh xảo, lập tức muốn lấy ra luyện tập nhưng lại bị Tiêu Chuẩn từ chối.
Tiêu Chuẩn nói với nàng rằng đó không phải là cây cung tên có thể dùng trên chiến trường, luyện tập lâu dài chỉ làm suy yếu sức lực, đối với Tiêu Nam Hồi mà nói có hại chứ không có lợi.
Tiêu Nam Hồi có chút thất vọng, Tiêu Chuẩn thấy vậy liền đưa nàng đến chỗ núi giả này và nói: Chỉ cần Tiêu Nam Hồi có thể bắn tên vào cái lỗ nhỏ này từ cách xa trăm bước, cây cung đó có thể làm quà tặng cho nàng.
Giờ đây, đã mười năm trôi qua kể từ giao ước đó, nàng thỉnh thoảng đến trước núi giả ở hậu viện này để luyện tập nhưng đã bao nhiêu năm rồi, nàng vẫn chưa thành công.
Nàng nhét mũi tên vào túi tên, đi đến gần cái lỗ nhỏ đó, nhìn kỹ hơn. Trên đó có rất nhiều vết lõm do mũi tên của nàng va vào để lại, trông dày đặc một mảng.
Trong một khoảnh khắc, một tiếng nói chợt vang lên ởmột góc khuất trong lòng nàng: Những nỗ lực này, Tiêu Chuẩn có từng thấy qua không?
"Ngươi nghĩ thông rồi à? Có cần ta giúp đục cái lỗ to ra một chút không, ta đoán Hầu gia căn bản cũng không nhìn ra được…"
Bá Lao nói được một nửa, miệng đã bị quả mơ tròn xoe chặn lại.
Tiêu Nam Hồi vỗ tay, lười biếng liếc nàng một cái: "Không thể tin nổi một quả mơ to thế này cũng không chặn được miệng của ngươi." Nói xong ném cả cung và túi tên cho đối phương, "Ta đi thăm Dì Đại đây. Đồ đạc giúp ta cất về phòng."
Bá Lao nhả quả mơ trong miệng ra, tức giận trừng mắt nhìn bóng lưng nàng rời đi: "Ta có lòng tốt giúp ngươi, ngươi lại chê ta ồn ào? Hôm nay coi như đã nhìn thấu ngươi rồi! Tốt nhất sau này ngươi đừng có việc gì mà cầu ta! Nếu cầu ta, ta nhất định sẽ không đáp ứng!"
Tiêu Nam Hồi không quay đầu lại đi ra ngoài, Bá Lao lại gào to hai tiếng, cuối cùng cũng chỉ bĩu môi nằm trở lại trên tảng đá.
—
Thanh Hoài Hầu phủ là một phủ đệ lớn nhưng đa số các viện đều trống, có những viện từ khi người dọn vào đã không mấy khi mở cửa, chỉ định kỳ dọn dẹp lá rụng cỏ dại. Vì không có người ở nên Tiêu Nam Hồi từ chỗ này đến chỗ khác thường thích đi tắt, các con đường trong phủ đệ đại đa số đều quanh co, đi tắt có thể tiết kiệm được không ít thời gian.
Nhưng nếu đi thăm Dì Đại, thường phải đi từ cổng chính, vì tường của thiên viện được xây cao hơn các viện khác rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!