Chương 39: Câu Đố

"Chờ một chút."

Ngô Tỉnh có chút khó hiểu dừng lại, Tiêu Nam Hồi lại nhìn kỹ chỗ đó, trong lòng càng thêm xác định.

Bá Lao có trí nhớ không tồi, trong Trâu phủ quả thật có một mật đạo, ngay trong một viện phụ phía Tây của đại trạch. Trước đây tấm bản đồ nàng cầm bị bẩn nên nhìn không rõ, giờ thì đã thấy rõ rồi.

Vị trí của viện phụ đó trông quen mắt lạ thường, rất giống khu bếp của hạ nhân nơi năm người họ ẩn nấp đêm đó.

Nàng vẫn luôn có một điều băn khoăn. Đêm đó sau khi năm người đạt thành sự đồng thuận, Hách Bạch là người rời đi trước, hắn vốn tạm trú tại hTrâu phủ, hành động thuận tiện hơn mấy người ngoài như họ. Nàng và Bá Lao rời đi sau đó, tuy hai người đều có võ công không tệ lại còn xem trước bản đồ nhưng vẫn phải tốn rất nhiều công sức mới rời khỏi Trâu phủ.

Mà Chung Ly Cảnh lại hoàn toàn không có võ công, Đinh Vị Tường dù có tài năng "hái sao bắt trăng" cũng không thể nào dẫn theo một người ngay cả trèo tường cũng không biết, mà không kinh động bất kỳ một thị vệ nào, lặng lẽ đột nhập vào phủ, cuối cùng còn có thể toàn thân trở ra.

Ngay vừa rồi, nàng đột nhiên nghĩ đến một khả năng: Liệu có phải… Chung Ly Cảnh và Đinh Vị Tường đã rời đi qua mật đạo được đánh dấu trên tấm bản đồ kia không?

Nhưng, một chuyện bí mật như vậy, họ lại làm sao biết được?

"Tiêu Nam Hồi? Muội bị tà ám rồi sao?"

Tiêu Nam Hồi lúc này mới hoàn hồn, Diêu Dịch đang đứng bên cạnh trừng mắt nhìn nàng.

Tiêu Nam Hồi nhìn Ngô Tỉnh: "Tiên sinh từ đã, còn một việc…"

Ngô Tỉnh chỉ trong một chén trà ngắn ngủi đã trải qua bao thăng trầm, giờ chỉ thấy tâm can run rẩy, không thể chịu đựng thêm sự giày vò nào nữa: "Sao còn việc gì nữa?"

Tiêu Nam Hồi nở một nụ cười an ủi: "Tiên sinh đừng căng thẳng, ta chỉ muốn hỏi, tấm bản đồ này trước khi cho ta mượn, còn có ai khác xem qua không?"

Ngô Tỉnh không chút nghĩ ngợi liền lắc đầu: "Tất nhiên là không. Một bộ sưu tập hiếm lạ như thế này, ngay cả người biết cũng rất ít, huống hồ gì là người cố ý đến xem."

"Vậy có khả năng là trước khi tấm bản đồ này lưu lạc vào thư khố thì…"

"Tấm bản đồ này ở trong Thượng Thư phủ còn lâu hơn cả ta, mà ta làm quản gia thư khố trong phủ cũng đã hơn ba mươi năm. Nếu nói có người xem qua thì cũng ít nhất là ba mươi năm trước. Hơn nữa, trước ta, thư khố đó căn bản ít người lui tới."

Tiêu Nam Hồi im lặng.

Có lẽ, Chung Ly Cảnh biết tất cả không phải từ tấm bản đồ này. Bởi vì bản đồ không cụ thể chỉ ra mật đạo đó dẫn đến đâu nhưng Chung Ly Cảnh lại biết. Thậm chí ban đầu hắn đã từ đầu bên kia của mật đạo mà vào phủ. Tiêu Nam Hồi mơ hồ cảm thấy, chuyện này càng nghĩ càng kỳ lạ.

"Ta thấy giữa tấm bản đồ này có chữ Hỗ là ý gì vậy?"

"Câu hỏi này của cô nếu đặt cho người khác e rằng không ai có thể giải được nhưng ta lúc rảnh rỗi lại có nghiên cứu một số tạp ký về phương diện này."

Ngô Tỉnh bình thường thích nghiên cứu dã sử, có lẽ cảm thấy Tiêu Nam Hồi hỏi đúng trọng tâm, lại có thể gạt bỏ sự không vui vừa rồi sang một bên, vẻ mặt đắc ý nói: "Họ Hỗ này từng là một dòng họ quý tộc lớn ở Hoắc Châu, cùng với họ Thẩm, họ An, họ Long thời đó được mệnh danh là "Hoắc Châu Tứ Bá", đều là những gia đình quyền quý, khi thế đang lên không thua kém gì quý tộc hoàng thành.

Nhưng một khi triều đại đổi thay, trừ họ Thẩm vì nắm giữ quân đội mà thoát nạn, ba họ còn lại đều vì quá phô trương mà suy bại, trong đó họ An và họ Long gần như bị tru di cả nhà. Duy chỉ có họ Hỗ không rõ tung tích, như thể trong một sớm một chiều đã biến mất khỏi phủ đệ, chỉ để lại một căn nhà trống. Căn nhà này sau mấy chục năm mới có người tiếp quản chính là họ Trâu phú giáp mà cô đã đến thăm đó."

Họ An? Chẳng phải đó là nhà An Luật sao?

"Có văn thư nào ghi lại nguyên nhân họ An và họ Long bị giết không?"

Ngô Tỉnh nét mặt có vẻ tiếc nuối: "Sử sách không ghi lại, nhưng chính vì không có ghi chép mà không khó đoán, thêm vào thời gian tương đồng, phần lớn là liên quan đến việc Cừu Phi Vũ mang ngọc tỷ đi qua Hoắc Châu năm đó."

"Nhưng không phải nói ngọc tỷ cuối cùng đã chìm xuống đầm lầy sao? Sao sau đó còn có những chuyện rắc rối này?"

"Cái đó thì không thể biết được. Bất kể sự thật có liên quan đến ngọc tỷ hay không, tân vương đổi triều thay đại, cựu thần sống hay chết vốn không cần lý do."

Tiêu Nam Hồi im lặng, bên kia Diêu Dịch đổ trà đã nguội trong ấm lên than hồng: "Nơi đây tuy là nhã gian không tồi nhưng cách âm chưa chắc đã tốt như tưởng tượng. Hai vị chi bằng hãy chuyên tâm thưởng trà đi."

Nước trà trên than hồng nóng bỏng phát ra tiếng "xì xì" chói tai, bốc lên một làn khói trắng.

Ngô Tỉnh dường như tỉnh ngộ, lúng túng ngậm miệng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!