Chương 30: Bình Huyền

Khi mũi dao sáng loáng xuyên qua tấm ván gỗ nhô ra, suy nghĩ của Tiêu Nam Hồi chợt thoáng qua.

Con dao này, thật hợp với ánh trăng đêm nay.

Trăng hạ huyền.

Cong cong, nhọn hoắt.

Một tiếng "rắc" vang dội, tấm ván gỗ bị xuyên thủng vỡ vụn, hai bóng đen từ dưới chui lên mặt cầu. Tại sao lại là tấm ván gỗ đó? Bởi vì vị trí của tấm ván đó vừa vặn nằm giữa Đinh Vị Tường và Chung Ly Cảnh, nhờ vậy có thể chia cắt hai người họ.

Vị trí đột phá được chọn quả thực vô cùng hiểm ác. Tiêu Nam Hồi nghĩ vậy, nhìn xuyên qua những mảnh gỗ vụn rơi xuống thấy vẻ mặt dần hoảng hốt và kinh ngạc của Đinh Vị Tường, thế mà nàng lại có chút muốn cười.

Cơ thể Chung Ly Cảnh mất thăng bằng nghiêng sang một bên, mũi dao của thích khách như một con cá bạc nhảy khỏi mặt nước, băm bổ theo sát phía sau.

Tiêu Nam Hồi thầm thở dài.

Thôi vậy, đi cùng nhau đến đây cũng coi như có chút tình nghĩa rồi, nàng cũng không thể nào thật sự khoanh tay đứng nhìn.

Một lực mạnh từ bên hông Chung Ly Cảnh ập đến, những giọt nước nhỏ li ti trộn lẫn với những vì sao trên trời vương vãi trước mắt hắn, bầu trời đêm đen như mực sau khi quay cuồng đảo lộn một phen cuối cùng cũng dừng lại. Đồng tử đen thẫm của nam tử khẽ run lên, cuối cùng ánh mắt mất tiêu cự dừng lại trên sợi tóc bay bay trước mặt.

Cánh tay của nữ nhân như một sợi dây mềm mại mà cương mãnh, siết chặt lấy eo hắn. Một giọng nói trầm ổn xen lẫn chút phấn khích vang lên bên tai hắn.

"Bám chắc nhé."

Tên thích khách thấy sắp thành công, người trước mắt bỗng nhiên biến mất, ngay sau đó một bóng đen đập thẳng vào mặt, hắn vung đao đón đỡ chém xuống thật mạnh, nhưng lại thấy một đống nhân sâm, linh chi đổ ập xuống đầu.

"Lãng phí quá!" Tiêu Nam Hồi đau lòng kêu lớn, nhưng tay thì không ngừng nghỉ, một tay túm lấy Chung Ly Cảnh, vung chân đạp mạnh về phía trước, tên thích khách tránh không kịp bay thẳng ra ngoài.

Một bên khác, tên thích khách đang giằng co với Đinh Vị Tường nghe tiếng quay đầu lại, thấy đồng bọn ngã tới, mất tập trung liền bị ăn một nhát dao.

Vì trận chiến bất ngờ này, cả chiếc cầu treo lung lay sắp đổ, bốn sợi xích vốn nối hai đầu đã đứt hai sợi, hai sợi còn lại cũng đang trong tình trạng nguy hiểm.

Cứ kéo dài như vậy, tất cả sẽ chết ở đây.

Tiêu Nam Hồi ôm Chung Ly Cảnh co chân chạy nhanh về phía bờ đối diện, nhân lúc tên thích khách còn chưa đứng dậy được, một chân dẫm lên người hắn mà chạy qua.

Đinh Vị Tường thấy vậy, cũng vội vàng phi thân theo sau, hai tên thích khách kia cũng bám sát, loan đao trong tay liên tục bay ra.

Tiếng gió sắc lạnh ập đến sau gáy, Tiêu Nam Hồi căn bản không thể rảnh tay, hét lớn về phía Đinh Vị Tường: "Ngươi đỡ một chút!"

Tâm trí Đinh Vị Tường toàn bộ dồn vào người nam tử trong vòng tay của nữ nhân kia, đao chưa ra khỏi vỏ đã q*** t** đỡ, chiếc loan đao lệch mục tiêu "vút" một tiếng cắt bay nửa lọn tóc của Tiêu Nam Hồi.

Tiêu Nam Hồi giận đến bốc khói nhưng lúc này đang là lúc giành giật từng giây để thoát thân, lại không có thời gian để nói lý với người đó.

Một tiếng "rắc" vang lên, sợi xích của cầu treo lại đứt một sợi, cả thân cầu lập tức mất thăng bằng nghiêng hẳn về một phía. Tiêu Nam Hồi quay đầu nhìn lại đã thấy những tấm ván gỗ trên cầu như những chiếc lá khô dưới gió lớn, từng tấm từng tấm rơi xuống con sông gào thét dưới vách núi, thân cầu đổ sập lập tức lao đến chỗ nàng, nàng ném Chung Ly Cảnh trong lòng về phía Đinh Vị Tường.

"Người của ngươi, đỡ lấy!"

Đinh Vị Tường luống cuống đỡ lấy người đó, chân tìm kiếm điểm tựa, nhảy về phía cuối cầu.

Trên đầu cầu, Bá Lao nhìn mặt cầu đổ nát, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chỉ biết gân cổ gào lên: "Nhanh lên! Cầu sắp sập rồi!"

Tiêu Nam Hồi mệt mỏi chạy thục mạng, lại còn phải lo lắng những con dao bay vút sau gáy, bi phẫn hét lên: "Còn cần ngươi nói sao?! Dây! Mau ném dây!"

Bá Lao quay người từ hành lý lôi ra một đoạn dây thừng dùng để buộc đồ, dốc sức ném ra.

Đinh Vị Tường ở gần đầu cầu nhất, chớp nhoáng chặn lại nắm lấy sợi dây, mượn sức của Bá Lao, thành công đưa Chung Ly Cảnh sang bờ đối diện.

Bá Lao thu dây lại, rồi ném về phía Tiêu Nam Hồi, ai ngờ dây bay được nửa đường giữa không trung đã bị loan đao trong tay tên thích khách chém đứt làm hai. Cứ lặp đi lặp lại hai ba lần như vậy, sợi dây càng ngày càng ngắn, Tiêu Nam Hồi quay đầu mắng chửi: "Ông nội nhà ngươi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!