Chương 3: Vĩnh Nghiệp

Bước ra khỏi Vọng Trần Lâu, trong lòng Tiêu Nam Hồi nặng trĩu, không hiểu sao lại có chút phiền muộn.

Những điều Diêu Dịch nói, nàng không phải không hiểu. Có những chuyện cũ không phải là không thể điều tra ra manh mối, chỉ là không được phép điều tra. Đó là vết sẹo, khơi ra sẽ đổ máu.

Tiêu Chuẩn cũng vì biết rõ điều này nên mới hầu như không bao giờ nhắc đến những chuyện cũ kia trước mặt nàng.

Nàng tự nhận mình hiểu tính tình của Tiêu Chuẩn, người xuất thân từ chiến trường thì cương trực có thừa mà mềm dẻo không đủ. Nàng tự nhận mình là như vậy, nàng là do Tiêu Chuẩn dạy dỗ, Tiêu Chuẩn cũng gần như thế.

Trên triều đình là một chiến trường khác, mọi người không có đao không có kiếm, cũng không nhìn thấy từng chiêu thức nhưng đến khi hiệp đấu kết thúc, sẽ có người bị bị loại bỏ, kết quả là như nhau.

Tiêu Chuẩn không phù hợp với chiến trường như vậy, Tiêu Nam Hồi biết nhưng cũng không giúp được gì, chỉ có thể lo lắng.

Chớp mắt đã đến giữa trưa, không hiểu sao, bầu trời vừa nãy còn nắng chói chang bỗng nhiên âm u hẳn. Tiêu Nam Hồi nheo mắt nhìn ra xa, chỉ thấy một đám mây đen kịt xếp thành hàng từ phương xa bay tới.

Trời Khuyết Thành này, thật đúng là nói thay đổi là thay đổi ngay.

Trần thúc vẫn chưa sai người đến gọi, Tiêu Chuẩn e là sẽ không về phủ ngay lập tức được. Nếu nàng muốn đến chùa Vĩnh Nghiệp cầu nguyện thì bây giờ phải ra khỏi thành ngay, nếu không thì trước khi cổng thành đóng cửa sẽ không về được.

Thôi bỏ đi, một mình cũng vẫn phải đi.

Điều ước sinh thần năm nay của nàng là: Mong Tiêu Chuẩn bình an vô sự.

Thực ra, từ ngày nàng quen Tiêu Chuẩn, mỗi sinh thần của nàng đều chỉ có một điều ước này.

Và những năm qua, chúng đều đã thành hiện thực.

Vì vậy nàng tự cho rằng, ngôi chùa đó vẫn linh nghiệm lắm.

Ít nhất cho đến bây giờ vẫn là như vậy.

Khởi đầu năm nay không mấy suôn sẻ nhưng rồi sẽ có một kết cục viên mãn mà thôi.

Đúng không?

Chùa Vĩnh Nghiệp nằm trên núi Xu Tịch, cách phía đông Khuyết Thành ba mươi dặm. Chùa tuy nhỏ nhưng khách hành hương rất đông.

Tương truyền khi xây chùa, tên chùa vốn là chùa Vĩnh Nghiệp. Vĩnh Nghiệp là địa danh cổ xưa, chùa được xây dựng tại đây nên lấy tên Vĩnh Nghiệp.

Thế nhưng từ khi chùa được xây dựng xong, Vĩnh Nghiệp liên tục gặp tai ương, trước là lũ lụt liên miên cuốn trôi các làng mạc dưới núi, sau đó là hạn hán bảy năm liền, tiếp đến là loạn lạc chiến tranh liên miên ở Xích Châu, cửa chùa Vĩnh Nghiệp bị tảng đá lớn lăn xuống làm đổ sập một nửa. Hai chữ "Vĩnh Nghiệp" trên bảng hiệu sau khi bị hư hỏng thì chỉ còn lại "Vĩnh Nghiệp", trụ trì chùa cho rằng có lẽ là ý trời nên không cho người sửa lại bảng hiệu, chỉ xây dựng lại cửa chùa.(*)

(*) Cho những ai không hiểu câu này thì có nghĩa là chùa ban đầu tên là Vĩnh Nghiệp (),sau khi bị tảng đá lăn sập xuống bộ Ấp () thì chỉ còn là Vĩnh Nghiệp ( )

Từ đó về sau, chùa Vĩnh Nghiệp trở thành chùa Vĩnh Nghiệp, cũng thật kỳ lạ, từ đó về sau vùng đất Vĩnh Nghiệp không còn tai họa nữa. Trong chùa tuy không có cao tăng trấn giữ nhưng lại vô cùng linh nghiệm, chỉ là sự linh nghiệm này không nằm ở việc cầu phúc mà ở việc tránh tai họa. Nói một cách đơn giản, nếu có người cảm thấy mình có thể gặp tai họa liền sẽ đến chùa Vĩnh Nghiệp cầu xin che chở, chỉ cần ba nén hương đã có thể gặp dữ hóa lành, chuyển nguy thành an.

Ngôi chùa linh thiêng như vậy, khách hành hương tất nhiên không ít.

Nhưng thắp hương phải sớm không được muộn, những người đến sau buổi trưa như nàng thì không nhiều.

Tiểu hòa thượng quét dọn giúp nàng dắt Cát Tường buộc vào một bên, ở đó ngoài mấy con ngựa còn có một chiếc xe ngựa đậu. Tiêu Nam Hồi liếc mắt một cái không để ý lắm, vội vàng bước lên bậc thang, đi về phía cửa chùa.

Trời vẫn còn âm u, trong sân những chùm hoa vàng tuy nở đúng độ nhưng vì không có ánh nắng chiếu rọi nên mất đi vài phần rực rỡ. Chùa Vĩnh Nghiệp không giống những ngôi chùa khác trồng thông bách, mà giữ lại những cây trà mai vàng đã có từ khi xây chùa. Trà mai vốn khó trồng, màu vàng lại càng quý hiếm nhưng đất và nước ở Vĩnh Nghiệp lại rất thích hợp cho trà mai sinh trưởng, không cần tốn công chăm sóc mà năm nào cũng hoa thơm ngát vườn.

Nàng nhìn ngang nhìn dọc, trong mắt cũng có niềm vui nhưng vừa nghĩ đến Tiêu Chuẩn không ở đây, lại cảm thấy bớt đi vài phần thú vị.

Thầm thở dài một hơi, nàng đi thẳng về phía chính điện. Đám mây đen từ phía tây nam dường như lại gần hơn một chút, đang đè nặng lên mái hiên cong vút của đại điện, không hiểu sao lại khiến người ta sinh ra một cảm giác áp lực. Từ xa, Tiêu Nam Hồi đã chú ý thấy một người đang đứng ở cửa điện. Người đó mặc đồ sang trọng, chắp tay đứng đó. Nàng tinh mắt nhìn thấy đối phương hơi nghiêng người, giấu chiếc đao dài đeo bên hông sang phía bên kia cơ thể.

Nàng thu hồi ánh mắt, trong lòng cũng không quá để ý. Khuyết Thành là hoàng thành, có rất nhiều người có thân phận hiển hách, một số thế gia khi ra ngoài không muốn phô trương thân phận nên đều cố gắng tránh đeo những thứ có thể nhận diện thân phận của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!