Chương 178: Ngoại truyện: An Đạo Thiên Hạ (2)

Tiêu Nam Hồi vẫn còn đang mải mê với sự ngạc nhiên của chính mình thì Túc Vị lại im lặng, rõ ràng hắn đã biết rõ sự thật này từ lâu. Tầm mắt hắn hơi rủ xuống, khẽ liếc về phía Tiêu Nam Hồi, ngón tay đang cầm quả óc chó bỗng nhiên dùng lực, lớp vỏ cứng sắc nhọn vỡ tan, đâm sâu vào đầu ngón tay.

Hắn khẽ hừ một tiếng, Tiêu Nam Hồi quả nhiên sực tỉnh, nhanh chóng cầm lấy tay hắn kiểm tra:

"Sao thế? Bị đâm trúng rồi à?"

Đầu ngón tay rỉ ra vệt máu đỏ tươi chói mắt, Tiêu Nam Hồi cẩn thận khều mảnh vỏ óc chó kia ra, ném sang một bên: "Thôi, đừng bóc nữa. Quả óc chó rừng này ăn nhiều dễ bị nhiệt, lát nữa Hách Bạch biết lại càm ràm ta cho xem."

Túc Vị đứng yên để mặc Tiêu Nam Hồi loay hoay với ngón tay mình, ánh mắt hắn vượt qua đỉnh đầu nàng, nhìn về phía giữa sân.

Thiếu nữ trên trường thử luyện đang th* d*c, dường như không ngờ mình lại được hỏi chuyện.

Nàng đứng lặng một lát rồi mới lấy hơi, lớn tiếng đáp: "Vũ khí ta dùng là Thanh Long Yển Nguyệt Đao nặng bảy mươi ba cân!"

Giọng nói sau màn lụa im lặng một hồi, rồi lại vang lên: "Đao pháp múa không tệ, chỉ là không biết có phải chỉ được cái mã ngoài hay không."

Thiếu nữ rõ ràng rất tự tin vào thân thủ và đao pháp của mình, thực sự không chịu nổi sự nghi ngờ đó: "Nếu ngài không phục, lên đây thử một trận không phải sẽ biết ngay sao!"

Lời vừa thốt ra, cả trường đấu lặng ngắt như tờ.

Vị quan nội thị mặc huyền y đứng cạnh màn lụa là người phản ứng đầu tiên, lập tức quát lớn:

"Hỗn xược! Ngươi có biết người trước mặt là ai không mà dám…"

"Bỏ đi."

Lời buộc tội bị ngắt quãng, vị nội thị trẻ tuổi thoáng hiện vẻ bối rối, hắn đắn đo một hồi mới mào đầu: "Cái đồ vô tri, ngu muẩn kia, ngươi có biết hôm nay mình đến đây để làm gì không?"

"Tất nhiên là biết."

Thiếu nữ trên sân lộ ra bản tính, hóa ra không chỉ khí thế lẫy lừng mà tính cách cũng vô cùng kiêu ngạo, "Muốn làm chủ tử của ta, thì phải có bản lĩnh thật sự mới được."

Bản lĩnh thật sự sao? Bản lĩnh của hắn, e là nàng không chịu nổi đâu.

Giữa hàng ghế quan lễ vang lên những tiếng thở dài và bàn tán nhỏ to rồi hòa lẫn vào tiếng gió rừng trúc, tản mác khắp nơi.

Vị nội thị trẻ trong lòng đã gạch một dấu chéo lớn vào tên thiếu nữ này trong danh sách nhưng chưa kịp mở miệng bác bỏ thì vị viện trưởng già nua nãy giờ vẫn ngồi im trong góc đột nhiên lên tiếng: "Đứa trẻ này từ lúc ba bốn tuổi đã chưa từng bước chân ra khỏi viện, kiến thức hạn hẹp, ăn nói thẳng thừng, thực ra không có ác ý."

Sau khi khách sáo xong, ông đột ngột xoay chuyển tông giọng: "Xưa nghe danh kiếm pháp của phái Chung Thiên Đào Chỉ Sơn có thể coi là danh gia, chỉ tiếc là giờ chẳng còn mấy ai được tận mắt chứng kiến, không biết hôm nay có cơ duyên đó không."

Lời này nếu là người khác nói ra, ít nhiều cũng bị khép vào tội đại bất kính, phạm thượng.

Nhưng người nói lại là Tạ Lê, quả thực không ai muốn thay mặt vị sau màn lụa kia đi trị tội ông ta.

Vị nội thị lén nhìn sắc mặt của người nọ, ai ngờ đối phương đã đứng dậy.

Thiếu nữ giữa sân cũng có chút bất ngờ, ngước mắt nhìn lên.

"Vị quý khách" đó vóc dáng rất cao, vừa đứng dậy đã lộ diện từ sau màn lụa, thấp thoáng là một khuôn mặt trẻ tuổi: "Không sao, cứ theo lời ngươi nói. Nếu ngươi có thể cầm cự được mười chiêu dưới tay ta, suất xuất sư hôm nay sẽ thuộc về ngươi."

Sắc mặt vị nội thị bên cạnh trông còn đắng hơn cả lứa mướp đắng cuối thu, hắn hạ thấp giọng nói nhỏ: "Bệ hạ, việc này e là không thích hợp."

Đám đông quan lễ cũng xì xào, lắc đầu, không ai thấy hành động này là hợp thời thế. Nhưng dù sao người muốn chọn thuộc hạ lại chính là bản thân "quý khách", người ngoài có lo lắng thế nào cũng không quyết định được, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng kia cầm kiếm bước ra, đứng trên đài thử luyện.

"Ta nhường ngươi ba chiêu."

Thiếu nữ khí thế đang hăng, vung đao lên: "Không cần!"

Tiếng kim loại va chạm vang dội khắp biển trúc, tiếng kiếm reo cùng tiếng gió rít nặng nề của đại đao đan xen vào nhau. Đây chính là trận đối đầu kịch liệt nhất trong ngày hôm nay, tất cả quan khách đều quên mất sự bất ổn vừa rồi, đồng loạt nín thở theo dõi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!