Chương 177: Ngoại truyện 1: An Đạo Thiên Hạ (1)

Ngoại ô Vãn Thành, thôn xóm giữa núi rừng, khói bếp lượn lờ.

Tiết trời cuối xuân, cái nóng vẫn chưa thực sự bủa vây, là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm đối với những người lữ khách đi đường.

Quán trà đầu thôn kinh doanh khá tốt, nguồn thu chủ yếu chính là tiền lẻ của khách vãng lai. Nước trà ba văn một bát lớn, tuy hương vị nhạt nhẽo nhưng giải khát, mười người đi ngang thì có đến bảy tám người ghé vào gọi một bát, tích tiểu thành đại, một ngày cũng kiếm được không ít tiền.

Trước cửa lại có tiếng động, tiểu nhị trong quán đang bận rộn chào mời ở các bàn khác, lão Đường chủ quán từ sau quầy bước ra. Ngước mắt nhìn lên, khách vào quán là một thiếu niên chỉ mới chừng mười tuổi đầu.

Lão Đường nhận ra là người quen, không nói lời thừa, từ sau quầy xách ra một xấp bánh nướng đã chuẩn bị sẵn từ sớm.

Thiếu niên kia không đón lấy cũng chẳng nhìn lão, chỉ cúi đầu loay hoay với mấy đồng tiền xu trong lòng bàn tay, miệng lầm bầm không biết đang nói gì. Lão Đường ghé đầu nhìn thử, thì ra hôm nay tiền bánh thiếu niên mang tới không đúng số chẵn, phải gom cả tiền lẻ mới đủ để thối lại.

Mấy phép tính quanh quẩn vài ba bốn năm đồng, đến đứa trẻ lên bốn lên năm đầu thôn cũng có thể đọc vanh vách, vậy mà đứa nhỏ trước mặt này lại tính không ra.

Lão Đường thầm lắc đầu, nhưng cũng không định ăn chặn mấy văn tiền bánh của cậu thiếu niên kia, bèn tự tay nhặt lấy mấy đồng xu, rồi trả lại tiền thừa: "Đây là hai mươi chiếc bánh nướng, chỗ còn lại phải đợi thêm một lát, cháu ngồi trước cửa chờ đi."

Thiếu niên đờ đẫn gật đầu, im lặng bước đến bậc cửa sứt sẹo ngay lối vào, đang định ngồi xuống thì tạch một tiếng, một viên sỏi bắn trúng vào mông bên phải cậu ta, lực đạo không hề nhẹ, dù cách hai ba lớp vải vẫn thấy đau.

Cậu ta xoa mông quay người lại, thấy ở bàn trà ngay cửa, một nữ tử mặc vải thô, tóc búi gọn đang nhìn mình chằm chằm.

Nàng ôm một chiếc hộp lớn trong lòng, bát nước trà trước mặt vẫn chưa động một ngụm: "Tiền của ngươi rơi kìa."

Cậu ta ngơ ngác nhìn quanh một vòng, cuối cùng tìm thấy đồng tiền xu trong góc, cẩn thận nhặt lên nhét lại vào tay áo rồi lại ngồi về bậc cửa, bắt đầu ngẩn ngơ.

Nữ tử kia cũng không nói thêm lời nào, một lát sau, nàng mở chiếc hộp trong lòng ra, lấy một thứ bên trong bắt đầu lau chùi.

Ánh nắng ban mai xiên xéo chiếu vào, rọi lên vật trong tay nàng phát ra một luồng sáng lấp lánh.

Luồng sáng đó cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của thiếu niên. Cậu ta chậm rãi đứng dậy, từng bước đi tới trước mặt nữ tử rồi từ từ ngồi xổm xuống. Sống ở thôn dã này đã lâu, cậu chưa từng thấy thứ gì tinh xảo và sáng lòa đến thế, trong mắt dường như có ký ức xưa cũ nào đó được đánh thức: "Đây là cái gì?"

Nữ tử ung dung lau vật trong hộp, giọng nói bình thản vô cùng: "Đây là lược bạc do ngân lâu trên đô thành rèn."

Thiếu niên chớp chớp mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Cậu từng thấy lược gỗ, lược tre, lược xương bò, chắc chắn chưa thấy lược bạc bao giờ nhưng tại sao cậu lại thấy có chút quen thuộc?

Cậu đưa một ngón tay định chạm vào thử: "Cái lược bạc này… cũng dùng để bắt chấy sao?"

Chát, bàn tay đưa ra bị đánh một cái rõ đau.

Nữ tử có chút bực mình thu vật vào hộp: "Đây là đồ tặng bạn, một hạt bụi cũng không được dính vào. Nàng ấy yêu sạch sẽ nhất, làm sao mà có chấy được?"

Thiếu niên xoa mu bàn tay, mắt đảo một vòng lại thấy trong hộp có một viên đá sắc màu lẫn lộn giữa đỏ và xanh, lập tức quên bẵng cái đau vừa rồi, lại sáp tới gần: "Cái này lại là cái gì?"

Nữ tử hừ nhẹ: "Đây là ngọc ấm."

Cậu ta càng thắc mắc: "Đá sao mà ấm được?"

"Thế gian có vô vàn kỳ thạch, thứ ngươi chưa thấy không có nghĩa là nó không tồn tại."

Giọng nàng khẳng định chắc nịch nhưng cậu ta vẫn nửa tin nửa ngờ.

Ánh mắt dời sang bên cạnh, cậu thấy một chiếc hũ lưu ly lớn: "Cái này… lại là cái gì?"

Nữ tử im lặng một hồi mới lên tiếng: "Đây là nước."

Có lẽ bị những bảo vật quý hiếm trước đó gợi lên sự kỳ vọng, vẻ mặt thiếu niên lộ rõ sự thất vọng: "Nước thì có gì lạ? Sao lại phải dùng cái hũ đẹp thế này để đựng, lại còn nâng niu như vậy."

Nữ tử nhất thời không nói gì, lúc lên tiếng lại có chút mệt mỏi: "Đây là nước biển, nước của biển Bạc Ngọc, nếu mà làm đổ, ta phải chạy ngàn dặm quay về mới lấy lại được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!