Chương 176: Khi mùa xuân trở lại (Chương cuối)

Ngày mùng hai tháng hai âm lịch, thời tiết rất đẹp, khi mặt trời lên cao giữa trưa, khối tuyết cuối cùng trên núi Xu Tịch cũng tan chảy.

Trên núi lạnh hơn trong thành, những góc mái hiên khuất nắng trước cổng điện vẫn còn đóng một lớp sương, người đi qua không chú ý là sẽ trượt chân ngay.

Mấy năm trước, qua tháng Giêng, người đến chùa dâng hương cầu nguyện không còn nhiều, chùa lại thiếu nhân lực, nào có tâm trí đâu mà dọn dẹp những thứ này, ai nấy cứ cẩn thận mà đi là được.

Nhưng hôm nay trong sân lại hoàn toàn khác, đừng nói là lớp sương mỏng dưới đất, ngay cả một lớp bụi trên lá cũng muốn lau sạch bong.

Lý Tố Ngư ngồi xổm trong một bụi đinh hương lớn, giày thêu đặt trên một chiếc khăn tay nhỏ, hai tay cẩn thận vén vạt váy.

"Tiểu thư, người đã ngồi xổm ở đây gần một canh giờ rồi, lát nữa mặt trời lặn chúng ta mà không về được thì sẽ bị lão gia mắng cho đó."

Tiểu nha hoàn mắt tròn mày nhỏ mặt mày ủ rũ đứng cạnh, hai chân đã tê cứng.

"Đợi thêm chút nữa. Vừa nãy ta chắc chắn không nhìn lầm, chính là hai người đó." Lý Tố Ngư sốt ruột cắn móng tay, mắt đảo qua đảo lại nhìn ra ngoài, "Khó khăn lắm mới theo được đến đây, không xem rõ rốt cuộc hai người đó có chuyện gì, ta sẽ không đi đâu!"

Đầu xuân ở Khuyết Thành lạnh hơn nhiều so với tưởng tượng, lò sưởi tay đã thêm than từ sáng sớm đã nguội ngắt, sờ vào lạnh như cục băng.

Tiểu nha hoàn xoa xoa đôi tay đã cứng đờ vì lạnh, vừa thương mình vừa thương tiểu thư nhà mình.

"Theo nô tỳ thì, người ta cũng không phải đồ ngốc, thật sự muốn hẹn hò với ai, sao lại chọn ngày nhiều người qua lại như hôm nay chứ?"

Lý Tố Ngư chăm chú theo dõi, nửa người đông cứng mà không hề hay biết.

"Ngươi hiểu gì? Cái này gọi là đục nước béo cò, chính vì người đến đông mới khó bị người khác phát hiện." Nàng nói được nửa chừng, chợt thấy lời mình nói dường như đã khẳng định "gian tình" của người trong lòng đang hẹn hò với người khác liền vội vàng chữa lời, "Đương nhiên, Lộc trung úy hắn không phải là người như vậy…"

Tiểu nha hoàn âm thầm đảo mắt một cái.

Nàng thực sự không hiểu cái vị Lộc trung úy mắt ti hí mặt mũi gầy gò kia rốt cuộc tốt ở đâu mà lại khiến tiểu thư nhà mình, người xuất thân từ Thái Thường Khanh phủ, từ nhỏ đã học lễ giữ lễ, phải hạ mình đến vùng núi hoang vắng này.

Hôm nay là yến tiệc thưởng mai do Hoàng đế đặc biệt tổ chức tại ngôi chùa này, lấy cớ là mừng Tân Khánh Vương Túc Viễn được phong tước. Trước cổng chùa đậu không ít xe ngựa của các gia đình, cũng coi như một kiểu che mắt, nếu không thì dù có cho nàng cả ngàn lá gan cũng không dám lén lút đưa tiểu thư trốn ra ngoài như vậy.

Giờ đang là lúc hoa mai nở rộ nhất, chỉ vài ngày nữa thôi, khi thời tiết ấm hẳn lên, hoa sẽ bắt đầu rụng và lá sẽ đâm chồi.

Những cành hoa hồng phấn, vàng nhạt, mực nhạt, đỏ tím đan xen vào nhau, quả thực còn lộng lẫy và rực rỡ hơn cả những pháp khí bí bảo quý giá nhất trong chùa khiến người ta lưu luyến không rời.

Chỉ tiếc Lý Tố Ngư không có tâm trạng thưởng hoa.

Nàng đứng canh không xa gốc mai cành lá uốn lượn như rồng, cành cây lại đỏ rực như máu nhưng ánh mắt nàng không rơi vào những bông hoa, chỉ quanh quẩn xung quanh gốc mai.

Mai nhiều vô kể nhưng Ánh Thủy Trùng Lâu thì chỉ có một gốc này.

Nàng không tin, nếu công tử giai nhân thật sự muốn có một cuộc gặp gỡ bí mật, chẳng lẽ lại không đến nhìn gốc mai này sao?

Không xa ẩn hiện tiếng người đi lại dần dần đến gần, nàng vội vàng trợn to mắt, dựng thẳng tai.

Chẳng mấy chốc, một cụ già tóc bạc phơ bước ra từ sau cổng nguyệt, phía sau còn có hai người đàn ông trung niên ăn mặc như võ tướng.

Khuôn mặt Lý Tố Ngư không giấu được vẻ thất vọng, ra hiệu cho nha hoàn nhà mình đừng lên tiếng.

Cụ già đi đầu không phát hiện ra "mai phục" xung quanh, đi thẳng đến cây Ánh Thủy Trùng Lâu, lúc ngắm hoa thưởng sắc, lúc khẽ ngửi hương mai, mặt mày rất thoải mái mãn nguyện.

"Loài hoa này thật sự hiếm có, hai vị tướng quân lại đứng xa như vậy, ra trận còn không sợ lại sợ hoa này sao?"

Điển võ tướng quân Tôn Chước và Nhan Quảng nhìn nhau, ai nấy đều còn có chút câu nệ.

"Bẩm thừa tướng, hạ quan là người th* t*c, không hiểu thưởng hoa, đứng nhìn thôi là được rồi."

"Thưởng hoa có phân biệt th* t*c hay tinh tế gì? Chỉ là vui lòng thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!