Phiên Ngoại: Góc nhìn của Tạ Hành
1
Năm ta năm tuổi, t.h. i t.h. ể mẫu thân được phát hiện dưới hồ nước phía tây ngự hoa viên, hai chân đã bị cá ăn đến chỉ còn lại bộ xương trắng xám.
Đến tận khi chết, người vẫn chỉ là một tài nhân.
Ta quỳ trước cửa tẩm cung của phụ hoàng suốt ba ngày, cuối cùng, ông khoác bộ long bào xộc xệch bước ra, lạnh nhạt nói:
"Truyền chỉ, phong Tô tài nhân làm Mỹ nhân, lấy lễ quý phi chôn cất trong hoàng lăng."
Ngừng lại một chút, ông cúi mắt nhìn ta, vẻ mặt đầy phiền muộn:
"Tạ Hành, trẫm đối với ngươi đã là nhân từ hết mực."
Hôm đó đúng vào giữa hè, ánh nắng gay gắt chiếu lên người ta, để lại cảm giác nóng rát như bị thiêu đốt.
Ta trơ mắt nhận chỉ tạ ân, đầu dập mạnh xuống nền đá, m.á. u trộn lẫn với bụi bẩn thành một mảng nhơ nhuốc.
Một lần, hai lần, ba lần.
Đến khi ta ngẩng đầu lên, phụ hoàng đã rời đi từ lúc nào.
Về sau, Tạ Trinh mưu phản. Ông đau lòng xử lý đứa con ruột yêu quý, bất đắc dĩ lập ta làm tân hoàng.
Ta mang theo thanh kiếm đứng trước long sàng của ông, khẽ hỏi:
"Phụ hoàng, người có hối hận không?"
Trong thoáng chốc, đôi mắt đục ngầu không ánh sáng của ông lóe lên tia nhìn khác lạ.
Ông vừa ho ra m.á. u vừa hỏi:
"Là ngươi?!"
Ta cười:
"Đúng vậy."
Người khuyên ông về mối đe dọa của ngoại thích chính là ta, người xúi giục Tạ Trinh tạo phản cũng là ta. Và kẻ âm thầm hạ độc trong từng bữa ăn của ông, đương nhiên không ai khác ngoài ta.
"Mẫu phi của ta vốn chỉ là một cung nữ bình thường, đến hai mươi tuổi là có thể xuất cung lập gia đình. Nhưng người nhân lúc say rượu đã cưỡng ép chiếm đoạt bà, rồi mặc kệ bà bị hoàng hậu hành hạ đến chết."
Ta chậm rãi, từng chút một đ.â. m mũi kiếm vào vai ông, nhìn khuôn mặt vì đau đớn mà co giật dữ dội, tiếng gầm gừ như thú bị dồn vào đường cùng:
"Tạ Hành, trẫm là phụ hoàng của ngươi!"
"Phụ hoàng."
Ta nhấm nháp hai chữ này, rồi khẽ lắc đầu, bật cười:
"Phụ hoàng của ta đã c.h.ế. t từ lâu rồi. Ông ấy c.h.ế. t vào năm ta lên năm, chôn cùng mẫu phi dưới hồ nước đó."
"Người đang nằm đây, chỉ là kẻ thù của ta."
Ta luôn hiểu rõ, bản thân mình không phải là người tốt.
Không nhận cha, không nhận vua, không nhận trời, không nhận mệnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!