Tạ Hành khẽ gật đầu, giọng nói thấp trầm:
"Nàng ta không phải người của Tề Ngọc Thần, mà là mật thám của Bắc Cương trà trộn vào kinh thành. Sau khi thâm nhập phủ Thừa Tướng, lại bị Tề Ngọc Thần ngu ngốc đưa vào cung."
"Thời gian qua, nàng ta đã lén lút truyền tin bố phòng trong cung. Hôm qua, Thập Nhất chặn được mật thư của nàng ta, mới biết hoàng tộc Bắc Cương đã bí mật xâm nhập kinh thành. Đợi đến đầu xuân năm sau, Tề Ngọc Thần sẽ đưa Tạ Trinh với danh nghĩa 'phục hồi chính thống', từ Việt Châu tiến quân vào kinh."
"Đến lúc đó, ám vệ Bắc Cương sẽ nhân hỗn loạn tràn vào cung, khống chế tân hoàng, tự lập làm vua."
Ta không ngờ, ngoài dã tâm của Tề Ngọc Thần và phủ Thừa Tướng, còn ẩn chứa một thế lực như vậy.
Nhớ lại hôm trước trong Ngự Thư Phòng, khi Thập Nhất nói phản thần Bắc Cương đã bị tru diệt, ta mới dần hiểu ra.
Tạ Hành nói xong, trầm ngâm một lúc, rồi mở lời:
"Tang Tang, ta muốn đưa nàng ra khỏi cung một thời gian."
13
Trong bức mật thư mà Bão Nguyệt gửi cho người Bắc Cương, rõ ràng có viết rằng, ta là người mà Tạ Hành coi trọng nhất.
"Sinh tử của Tang quý phi có thể là đòn bẩy để uy hiếp."
Tạ Hành nói, hiện tại Bão Nguyệt vừa chết, mật thư mới chưa kịp gửi đi, hắn sẽ đưa ta rời cung đến một nơi an toàn. Đợi mọi chuyện kết thúc, tất cả bình ổn, hắn sẽ đón ta về.
"Sau khi nàng đi, ta sẽ để Cúc Hạ giả làm nàng, vẫn ở lại Huyền Linh cung. Nàng ấy có võ nghệ, sẽ không gặp nguy hiểm."
Ta vốn không muốn đồng ý.
Nhưng ta hiểu rằng, nếu ở lại trong cung, rất có thể ta sẽ trở thành điểm yếu của Tạ Hành.
Vì vậy, ta đã đồng ý.
Để phòng bất trắc, Tạ Hành cho Đồng phi đi cùng ta xuất cung, đồng thời cử Thập Nhất sắp xếp một nhóm thị vệ tin cậy bảo vệ chúng ta.
Ngày đầu năm mới, ánh sáng đầu tiên của buổi sáng vừa ló dạng, ta và Đồng phi ngồi trong xe ngựa, rời cung từ cửa Tây.
Cơn gió lạnh thấu xương lùa qua khe rèm xe, để lại cảm giác đau nhẹ trên má ta.
Ta nắm chặt vạt áo, bỗng nhiên lên tiếng:
"Dừng xe."
Thị vệ đánh xe rất nghe lời, lập tức dừng lại. Ta xách váy nhảy xuống xe, ngẩng đầu nhìn lên.
Tạ Hành đứng đó, ở cửa cung, khoác chiếc áo choàng lông hồ ly trắng như tuyết. Qua lớp sương mỏng nhạt của buổi sáng, hắn nhìn ta từ xa.
Ta hít hít mũi, chạy nhanh về phía hắn, lao vào vòng tay hắn và ôm chặt lấy.
"... Tiểu Phù Tang."
"Tạ Hành, ta không muốn ở lại để gây rắc rối cho chàng, nhưng chàng phải sống thật tốt."
Ta dụi mặt vào lồng n.g.ự. c hắn, khẽ nói:
"Chàng phải nhớ rằng, hoàng cung là nhà của ta, và chàng là người thân duy nhất của ta.
"Nếu chàng chết, ta cũng sẽ đi Hoàng Tuyền tìm chàng."
Một lực nhẹ nhàng nâng mặt ta lên, ngón tay ấm áp của Tạ Hành khẽ lau nước mắt nơi khóe mắt ta:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!