Tạ Hành lạnh giọng:
"Quý phi mới mười bốn tuổi, nàng dạy nàng ấy mấy thứ đó làm gì?"
"Mười bốn?"
Đồng phi ngớ người:
"Nàng ấy chẳng phải đã mười lăm từ lâu rồi sao?"
Tạ Hành càng lạnh mặt:
"Nàng xem bộ dạng nàng ấy thế kia, trông giống mười lăm tuổi sao?"
Đồng phi biết mình sai, im lặng không nói.
Cơn giận của Tạ Hành chưa nguôi, vẫn nhìn chằm chằm nàng ta. Ta vội kéo tay áo hắn:
"Thôi mà, Đồng phi cũng chỉ có ý tốt mà."
"Đúng vậy."
Đồng phi tiếp lời:
"Ngài gần hai mươi rồi, còn chưa được thử lần nào, mấy công tử thế gia bằng tuổi ngài, có ai không thê thiếp đầy nhà, con cái chạy đầy đất chứ…"
Tạ Hành cười lạnh:
"Đây là chuyện giữa trẫm và quý phi, không cần nàng bận tâm."
Cuối cùng hắn dắt tay ta rời đi, trước khi đi, Đồng phi ghé sát tai ta thì thầm:
"Nam nhân không được thỏa mãn thật đáng sợ."
12
Tạ Hành rời đi xử lý chính sự trong Ngự Thư Phòng. Trước khi đi, hắn đặc biệt sai Cúc Hạ mời một vị ma ma trông rất hiền từ đến, dạy ta một cách tỉ mỉ và chi tiết.
Lúc này ta mới dần hiểu ra, chuyện đó rốt cuộc là như thế nào.
Ma ma nhìn ta đầy yêu thương:
"Nương nương còn nhỏ, việc này không vội. Trước hết hãy bồi dưỡng sức khỏe cho tốt."
Kể từ hôm đó, mỗi ngày ta đều ăn thêm một bát cơm vào buổi trưa.
Vì ma ma nói, chuyện đó sẽ rất vui vẻ.
Ta muốn Tạ Hành vui vẻ.
Vì ta thích hắn đến vô cùng.
Nhưng hắn ngày càng bận rộn, thậm chí có lần ta đến Ngự Thư Phòng, thấy thiếu niên áo đen tên Thập Nhất quỳ trước mặt hắn, trên gương mặt trắng trẻo còn vương máu.
"Phản thần Bắc Cương đã bị tru diệt, tám vạn thiết kỵ đã có tướng lĩnh tài ba tiếp quản."
Ta bước vào đúng lúc nghe được câu đó, Thập Nhất nghe thấy động tĩnh, quay đầu, ánh mắt sắc bén liếc về phía ta.
Tạ Hành gõ nhịp ngón tay lên bàn, giọng rất bình tĩnh:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!