10
Buổi sáng, ta ở lại Diễn Khánh cung chơi với Đồng phi cả buổi, thử không ít món điểm tâm ngon và còn mang về Huyền Linh cung một hộp đầy.
Cúc Hạ không có ở đây, trước mặt tiểu cung nữ tên Bão Nguyệt, ta cố ý bỏ thuốc vào điểm tâm.
Bão Nguyệt tỏ vẻ rất hài lòng, còn hoàn toàn yên tâm về ta.
Từ khi ta đồng ý với nàng, nhiều lần cố tình để nàng thấy ta bỏ thuốc vào trà hoặc thức ăn của Tạ Hành. Vì thế, nàng chưa từng nghi ngờ gì.
Đúng là giống Tề Ngọc Thần, vừa ngu ngốc, vừa tự tin một cách kỳ lạ.
Buổi tối, khi Tạ Hành đến, nghe nói buổi sáng ta đến tìm Đồng phi, hắn khẽ cười, xoa đầu ta:
"Chính sự trong triều còn nhiều, những ngày tới có lẽ trẫm sẽ rất bận. Nếu nàng thấy chán, cứ đến chơi với nàng ấy nhiều hơn."
Ta hỏi hắn:
"Ngài định ra tay với Tề Ngọc Thần rồi sao?"
"Không phải Tề Ngọc Thần, mà là cả phủ Thừa Tướng."
Tạ Hành cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.
Rồi hắn hỏi ta:
"Tang Tang, trước đây nàng đọc sách, cũng xem qua vài sách luận trị quốc. Vậy thần tử bất trung, đáng phải tội gì?"
Hắn nhắc đến chính là khoảng thời gian ta ở cùng hắn trong cung, vừa học chữ vừa lật xem mấy quyển sách ấy.
Ta hồi tưởng một lúc lâu, rồi hơi ngập ngừng trả lời:
"Nếu trái mệnh vua, làm hại bách tính, chia rẽ giáo hóa, thì phải trừng phạt. Nếu vẫn không tuân theo, g.i.ế. c không tha."
Đôi mắt trong trẻo mà bình tĩnh của Tạ Hành bỗng ánh lên như vì sao rực sáng. Hắn ôm chặt ta, hôn nhẹ lên khóe môi:
"Tiểu Phù Tang của trẫm thông minh quá."
Như lời hắn nói, những ngày tiếp theo, ta không đọc sách thì đến Diễn Khánh cung chơi với Đồng phi.
Vì là bạn tốt, nàng nói cho ta biết tên thật của mình: Lương Uyển Đồng.
Ta hơi ngạc nhiên:
"Cái tên này thật dịu dàng."
Nàng lườm ta:
"Ý ngươi là ta không dịu dàng sao?"
Thực ra ta nghĩ vậy, nhưng không nói ra. Không hiểu sao nàng lại đoán được.
Hồng Trần Vô Định
May là nàng cũng không để tâm, cầm một miếng bánh đậu phộng bỏ vào miệng, rồi bắt đầu kể chuyện về Tạ Hành.
Mẹ ruột của Tạ Hành chỉ là một tài nhân, đã trúng độc trước khi sinh ra hắn. Vì mang bệnh bẩm sinh, thân thể yếu ớt, nên hắn vốn không đủ tư cách làm thái tử.
Thế nhưng, nhà mẹ đẻ của hoàng hậu quyền lực lớn, tiên hoàng muốn áp chế quyền thế, dẫn đến thái tử nảy sinh mưu phản, cuối cùng tự đánh mất ngôi vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!