1
Rời khỏi phủ Thừa Tướng, đêm trước khi ra đi, Đại công tử đặc biệt tới phòng ta gặp mặt.
Ta hỏi hắn:
"Ngài tới gặp ta lần cuối sao?"
Hắn đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt ta, bất lực thở dài:
"Tiểu Thảo, thật ra trong lòng ta có nàng."
Đại công tử tên đầy đủ là Tề Ngọc Thần. Thật ra, ban đầu ta vốn được định làm thông phòng của hắn.
Một tháng trước, mẫu thân đem ta bán vào phủ Thừa Tướng, nhận lấy năm mươi lượng bạc rồi quay lưng bỏ đi, không hề ngoái lại.
Quản gia dẫn ta bơ vơ, không biết phải làm sao, tới trước mặt Tề Ngọc Thần, cúi người thưa:
"Đại công tử, trong số các tiểu nha hoàn này, nàng là người giống Nhị tiểu thư nhất."
Ánh nắng chói mắt, người ngồi trên cao lạnh lùng nhìn ta:
"Nếu giống, vậy thì giữ lại đi."
Ta ở phủ Thừa Tướng được một tháng, trong khoảng thời gian này, dần dần biết được mục đích thật sự của họ — Tề Ngọc Thần mua ta về, không phải để làm thông phòng, mà là muốn ta thay muội muội ruột của hắn, Tề Ngọc Hàm, nhập cung làm phi tử của Hoàng thượng.
Hiện tại thân phận của ta, là Tam tiểu thư thất lạc bên ngoài của phủ Thừa Tướng, Tề Ngọc Uyển.
Tề Ngọc Thần không thích ta, điều này ta biết rất rõ.
Lúc này lại nói ra những lời như thế, không biết hắn đang phát điên cái gì.
Nhưng hắn trông có vẻ chân tình, ta đành phối hợp diễn:
"Đại công tử, trong lòng Tiểu Thảo cũng có ngài."
"Nhưng nếu nàng không đi, người nhập cung sẽ là Ngọc Hàm, nàng hiểu chứ?"
Tề Ngọc Hàm từ nhỏ đã được cả nhà nuông chiều mà lớn. Hôm qua, Tề Ngọc Thần đưa cho ta một chiếc váy mới, nàng ta không thích liền dùng kéo cắt nát.
Nàng ngẩng cao cằm, lạnh lùng nhìn Tề Ngọc Thần:
"Thứ ta không cần, huynh mới có thể đưa cho nàng ấy."
Ta không phải là Tề Ngọc Uyển, nhưng dường như người trong phủ Thừa Tướng không nói cho nàng biết điều này.
Trong lòng Tề Ngọc Hàm, là ta đã cướp đi cơ hội nhập cung của nàng, vậy nên nàng không thích ta, cũng là điều dễ hiểu.
Ta cúi mắt:
"Ta hiểu."
"Nhưng Tiểu Thảo, nàng cũng không cần quá lo lắng, sau này nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ đón nàng ra ngoài..."
Tề Ngọc Thần dường như không giỏi diễn những vai như thế này, giọng điệu lộ rõ vẻ khoa trương và gượng gạo. Cuối cùng, hắn lấy ra một cây trâm ngọc từ trong n.g.ự. c áo, đưa vào tay ta.
"Tiểu Thảo, nếu nàng nhớ ta, hãy nhìn cây trâm này nhiều hơn."
Ta nói được, rồi vừa rời khỏi phủ Thừa Tướng liền ném cây trâm đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!