Sau khi nghe xong, sắc mặt Lý Hạ đột nhiên thay đổi, hắn dẫn theo mọi người bao vây lấy Tiêu Phòng điện.
Ta đang sơn móng tay, màu đỏ tươi rực rỡ làm cho làn da của ta trở nên sáng hơn vài phần, Lý Hạ xông vào như một con ch. ó điên, với vẻ mặt như muốn truy vấn tội lỗi.
"Thân thể của hoàng thượng có đỡ hơn không? Mấy ngày trước, thiếp đã đến trước điện vài lần để thăm hỏi, nhưng đều không gặp được hoàng thượng."
"Bây giờ thấy hoàng thượng có tinh thần như vậy, thiếp cũng yên lòng rồi."
Ta đứng dậy như thể không có chuyện gì, nở một nụ cười dịu dàng.
"Bây giờ cung điện đang tiến hành kiểm tra chuyện bùa chú, chỉ còn lại Tiêu Phòng điện chưa được lục soát."
"Vì giang sơn xã tắc, lần này có lẽ sẽ làm phiền đến hoàng hậu rồi."
Lý Hạ nhìn ta với vẻ mặt cười không cười, vẫy tay ra lệnh cho người lục soát.
Trong vòng một phút, cung điện như bị người ta cướp phá, bên trong lẫn bên ngoài đều hỗn loạn, nhưng vẫn không tìm thấy gì.
Ta lạnh lùng đứng một bên, thưởng thức trò hề này, Dung Phi càng lúc càng hoảng loạn, cho đến khi một người hầu bên cạnh lặng lẽ ra hiệu cho nàng ta.
"Hoàng thượng, bây giờ chỉ còn lại cái hộp gỗ trên bàn phía Tây chưa được lục soát..."
Dung Phi với vẻ mặt như đã nắm chắc phần thắng, đứng dậy muốn tự tay mở ra.
"A Lang."
Ta nhìn vào mắt Lý Hạ, đôi mắt đẫm lệ.
"Bệ hạ biết rồi đấy, đó là vật kỷ niệm của nương thần thiếp, chúng ta đừng làm phiền đến bà ấy, được không?"
Đây là lần cuối cùng ta gọi hắn là A Lang, cũng là cơ hội cuối cùng ta dành cho hắn.
Chỉ cần hắn đồng ý, ta có thể tha thứ cho những đau đớn và phản bội mà hắn mang lại,
Từ đây chia tay, không còn nợ nần gì nhau nữa.
Lý Hạ nhắm mắt lại, trên mặt tỏ rõ rất khó xử.
"Mật Nhi, chỉ còn lại cái hộp này là chưa được kiểm tra... Chúng ta mở ra xem thế nào, để chặn miệng thiên hạ, nhạc mẫu cũng sẽ hiểu mà..."
Và thế là ta đành nhìn Dung Phi mở cái hộp đó, đổ tung tất cả kỷ vật của mẹ ta ra ngoài.
Một chiếc vòng ngọc lục bảo lăn lóc trên đất, vỡ thành nhiều mảnh.
Trong đầu ta hiện lên hình ảnh lúc mới thành thân, Lý Hạ cố ý thay một bộ quần áo mới, cùng ta đi thăm mộ nương, còn quỳ trước mộ phần thề sẽ chăm sóc ta suốt đời.
Còn nhớ trên đường về sau khi cúng bái, ta không đi nổi nữa, hắn cười hì hì cúi xuống đỡ ta.
Ta dựa vào vai hắn, nghe tiếng tim đập mạnh của hắn, thực sự tin rằng chúng ta có thể yêu thương nhau đến trọn đời.
Nhưng chỉ vài năm ngắn ngủi, mọi thứ đều đã thay đổi.
"Có tìm thấy gì không?"
Ta kiềm chế cơn giận, giọng nói lạnh như băng.
"Làm sao có thể không có, rõ ràng ta..."
Vẻ mặt Dung Phi không thể tin được, suýt nữa đã lỡ lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!