Chương 8: Xin chỉ giáo nhiều hơn

Giọng Lục Dao trong veo, cậu không nghiện thuốc lá, thỉnh thoảng khi nào muốn ra vẻ ngầu lòi khi sắm vai đại ca thì mới rít hai hơi.

Cậu cứ thế nói:

"Vì chuyện nhảy lầu từ cửa sổ xuống để trốn ra ngoài đi hát karaoke và xem phim, tôi…….."

Lý Minh Châu vừa nghe tới chữ "nhảy lầu" thì mí mắt giật liên hồi.

Cô nhớ mang máng, Lục Dao ở tầng sáu, nếu thằng nhãi này không phải Iron Man thì nhảy từ cửa sổ xuống đã thịt nát xương tan từ lâu, sao còn đứng sờ sờ trên bục nói hươu nói vượn như bây giờ.

Lý Minh Châu phá lệ, khều Cố Tiểu Phi.

"Lớp Nghệ Thuật có vụ gì thế?"

Đây là lần đầu tiên Lý Minh Châu chủ động bắt chuyện với người khác nên Cố Tiểu Phi kinh ngạc một lát mới kể cho cô nghe toàn bộ sự việc.

Năng lực kể chuyện của Cố Tiểu Phi không tốt, may mà Lý Minh Châu là cao thủ lý giải, nghe vài ba câu đã hiểu trọng điểm.

Buổi tối cách đây mấy hôm, vị đại thiếu gia văn dốt võ nát của lớp Nghệ Thuật đột nhiên muốn chuồn ra quảng trường Vạn Đạt gần đó đi hát karaoke và xem phim. Ký túc xá của trường mười giờ tối đã đóng cửa lớn, nếu muốn ra ngoài thì chỉ có thể trèo tường.

Đêm đó, Lục Dao và tụi bạn lêu lỏng của cậu cùng mấy thằng nhãi trong tòa nhà quốc tế hẹn nhau sẽ chuồn ra: Khu quốc tế không quản lý nghiêm như bên khu dạy học bình thường, thông thường đến mười một giờ bên khu dạy học vẫn có người canh gác.

Lục Dao cứ thế nhảy từ tầng hai tòa nhà quốc tế ra, bên ngoài khuôn viên trường chính là đường lớn, gần đó có bãi đỗ xe đạp. Lục Dao tự xem bản thân là Tôn Ngộ Không, từ tầng hai nhảy xuống mái hiên của bãi giữ xe đạp, rồi từ đó nhảy xuống đất.

Chuyện này cậu đã thuần thục từ lâu, đạt đến cảnh giới thần không biết quỷ không hay. Ngờ đâu có một tên nhãi mới theo Lục Dao không lâu, kỹ năng yếu kém mà thân thể lại hơi phì nhiêu, cậu ta vừa nhảy xuống thì mái hiên sụp luôn, bị gãy chân, gào thét ầm ĩ khiến dì quản lý nghe động chạy tới.

Sự việc lập tức bại lộ, thầy giám thị Tài Cẩu đêm khuya vẫn mặc đồ ngủ phải chạy ngay tới ký túc xá bên này, vừa thấy đám nhãi ranh Lục Dao ăn mặc thời thượng lập tức sôi máu.

Lục Dao mở miệng vàng giải thích hai câu: "Thầy giám thị, tụi em muốn đi bật nước nóng."

Tài Cẩu thét chói tai, "Bật nước nóng! Mười đứa cùng nhau bật! A? Còn đeo khuyên tai, mặc quần jean rách, tụi bây đi bật nước nóng mà ăn mặc thời thượng vậy đó hả! Sao không thành lập đoàn làm phim luôn đi!"

Tên mập té gãy chân được xe cấp cứu mang đến bệnh viện ngay lúc đó, đám Lục Dao nối đuôi nhau đi đến phòng giám thị, đứng ngoài cửa hóng gió lạnh tới nửa đêm.

Lý Minh Châu nghe đến đó thì khóe miệng lộ chút biểu cảm, Cố Tiểu Phi thấy cô muốn cười mà cố nhịn thì thấy rất lạ lẫm.

"Lý Minh, cậu quen mấy tên đó à?"

Lý Minh Châu lập tức bật chế độ mặt than như cũ, "Không quen."

Lý Minh Châu không khỏi nghĩ đến: Thời tiết đã chuyển lạnh mà Lục Dao còn dám mặc quần jean rách, lại đứng ngoài trời đến nửa đêm e rằng đã bị cảm.

Cô lại nghĩ, có bị cảm cũng không liên quan đến cô, tốt nhất là ông cố nội này nên bệnh liệt giường để khỏi kiếm chuyện với cô, lúc đó cô sẽ vui vẻ đốt pháo, khua chiêng gõ trống ăn mừng.

Lục Dao đứng trên bục vẫn chưa nói xong, ống quần xắn mấy lớp, để lộ mắt cá chân trắng nõn, bên dưới đi đôi giày thể thao sạch tinh tươm.

Lý Minh Châu biết thằng nhóc này hơi mắc bệnh sạch sẽ, cậu ta là tiểu thiếu gia ngậm thìa vàng lớn lên, tật xấu nhiều vô biên.

Ống quần xắn cao như thế, Lý Minh Châu không rõ cậu đi cày ruộng hay đi học, cô nghĩ: Còn không chịu mặc quần mùa thu, tháng Mười trời đã trở lạnh, trông cậu như vậy rõ là không biết sống chết, không ra thể thống gì!

Lúc Lý Minh Châu nghĩ ngược nghĩ xuôi không hề nhận ra dòng suy nghĩ của cô đã trôi tận đẩu đâu, vừa thấy Lục Dao ăn mặc như thế đã sốt ruột ngay.

Bản kiểm điểm của Lục Dao càng nói càng lan man.

"……….. Lớp Nghệ Thuật thiếu nhất là bầu không khí học tập tốt đẹp, năng lực tự học của học sinh không cao. Sau ba ngày hai đêm vắt tay lên trán nghĩ ngợi, tôi đại diện cho học sinh lớp Nghệ Thuật xin đề xuất với lãnh đạo trường một chuyện….."

Lý Minh Châu càng nghe càng ngu người, không chỉ riêng cô mà toàn bộ giáo viên học sinh cũng chẳng ai hiểu đầu cua tai nheo gì.

Sao vị đại thiếu gia này lên bục kiểm điểm mà cứ như mở đại hội thế?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!