Phòng tắm nằm bên trái lối vào, Lý Minh Châu mở cửa ra, nghe tiếng nước liền biết chuyện gì xảy ra.
Cô đang vội nên không muốn nán lại chờ, vừa lớn tiếng nói vừa gõ cửa, "Lục Dao, tôi để đồ ở cửa, cậu nhớ ăn đó."
Lúc Lý Minh Châu mua cơm còn chu đáo mua thêm một chai nước.
Tuy cô mặt lạnh tim lạnh, nhưng thói quen chiếu cố người khác suốt mười mấy năm liền đã khắc vào xương tủy nên dù là ông cố nội Lục Dao đi chăng nữa cô đều có thể xử lý thỏa đáng từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng lại, Lục Dao cởi trần mở cửa ra.
Lý Minh Châu đứng đối diện với cậu.
Dáng người Lục Dao vô cùng bắt mắt, có hương vị thiếu niên ngây thơ, cơ bắp ẩn hiện trên eo, da trắng lóa cả mắt.
Lý Minh Châu né tránh không dám nhìn thẳng, chớp mắt một cái, dùng giọng điệu người chết ngàn năm không đổi của cô lặp lại lần nữa, "Tự ăn đi, tôi đi đây."
Lục Dao vốn không định tự cầm lên, ra lệnh, "Mang vào phòng, để lên bàn cho tôi."
Cậu thấy cơm của mình bị đặt dưới sàn nhà, không biết dây thần kinh nào của ông cố nội này bị chạm màlớn giọng hét, "Đệt mợ, cậu để dưới đất cho chó ăn đấy à!"
Lý Minh Châu nghĩ thầm: Tôi đúng là tới cho chó ăn mà.
Lục Dao nói xong thì người kia vẫn chẳng động đậy gì. Lý Minh Châu không đi vào, bữa tối của cậu vẫn nằm im trên sàn như cũ thay vì được đặt ngay ngắn lên bàn.
Lục Dao tròng áo ngủ ngắn tay vào, màu đen của áo khiến làn da trắng như sứ của cậu nổi bần bật.
"Lý Minh, cậu điếc à, tôi bảo cậu mang đồ ăn vào cơ mà!"
Lý Minh Châu lạnh nhạt nói, "Tay cậu cụt rồi à, hay chân cụt, không biết tự mình cầm vào chắc?"
"Cái đồ mặt dày này, tôi nói lần cuối, mang cơm vào nhà cho tôi." Lục Dao nhíu mày.
Lý Minh Châu nghĩ thầm: Tính tình kiểu gì thế không biết! Mình phải xử lý thằng nhãi này mới được.
Cô và Lục Dao cứ đứng cách nhau tầm bốn mét mà nói chuyện với nhau.
Lý Minh Châu: "Đừng nói cậu muốn tôi đút cho cậu ăn chứ?"
Lục Dao nương theo câu nói của cô trào phúng, "Cậu tưởng tôi không dám chắc?"
Cậu nói xong, tưởng tượng cảnh tên đàn bà Lý Minh Châu này cầm đũa gặp đồ ăn cho mình chẳng khác gì một tên thái giám, mấu chốt là trong tưởng tượng của cậu, khuôn mặt Lý Minh Châu không hiểu sao rất xinh đẹp. Lục Dao ngừng nghĩ ngợi ngay lập tức, chửi thề một tiếng.
Cậu không ngờ Lý Minh Châu sẽ đồng ý.
Lý Minh Châu nói luôn, "Được, để tôi đút cho cậu."
Tim Lục Dao đập thình thịch, thầm nghĩ: Cậu ta có ý gì chứ? Hai tên con trai đút cơm cho nhau?
Mặt Lý Minh Châu tỉnh bơ, chẳng có biểu cảm gì hệt như mặt người chết, tựa như mỗi phút mỗi giây đều vội như sắp về chịu tang, cũng không biết cô muốn về chịu tang ai nữa.
Lý Minh Châu liền dùng dáng vẻ vội về chịu tang này, từ từ ngồi xổm xuống, cầm đũa lên gõ hai cái vào hộp cơm.
"Lục Dao, lại đây ăn cơm."
Tư thế kia, dáng vẻ kia, thiếu điều huýt sáo hai tiếng kêu tên Lục Dao thôi là đúng chuẩn.
Lý Minh Châu thế mà dám cả gan lấy tư thế cho chó ăn để cho Lục Dao ăn.
Lục Dao: ….
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!