Chuyện năm xưa Lý Minh Châu lừa dối Lục Dao và bà cụ kia đúng là cực kỳ nguy hiểm.
Khi đó Lục Dao cao xấp xỉ cô, ngỗ nghịch hết sức (thật ra bây giờ cậu vẫn ngỗ nghịch), Lý Minh Châu cầm tiền bà Vương trả, vì điểm số của Lục Dao mà cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi, song không cách nào cứu nổi kẻ dốt nát họ Lục kia.
Thậm chí cô đã chọn sẵn chỗ kín đáo trong nhà vệ sinh nam để giấu tờ giấy ghi đáp án, nhưng Lục Dao lại mắc bệnh sĩ diện tuổi teen, rất kiêu ngạo, thà chết không chịu gian lận, khiến Lý Minh Châu cũng hết cách.
Quan hệ của Lý Minh Châu và Lục Dao giống hệt tờ giấy đáp án trong nhà vệ sinh nam và bệnh sĩ diện tuổi teen, không thể dung hòa.
Lý Minh Châu lớn tuổi hơn, vì giả mạo thầy giáo một thời gian nên tính tình cũng độ lượng hẳn, thấy Lục Dao nóng nảy bốc đồng thì luôn nhẫn nhịn.
Đáng tiếc Lục Dao luôn tìm niềm vui bằng việc khiêu chiến giới hạn của cô khiến hai người thường xuyên trở mặt, quan hệ mười năm như một ngày đều bắt đầu bằng việc hỏi thăm mười tám đời tổ tông của nhau và kết thúc là nhổ nước miếng vào mặt nhau.
Bây giờ tất cả mọi người đều qua cái tuổi thích nhổ nước miếng, giờ gặp lại nhau không muốn mất mặt, cũng không tìm được lý do chửi rủa mười tám đời tổ tông nhà nhau nữa.
Vậy nên nghe Lý Minh Châu nói câu đó xong, Lục Dao liền nghĩ: Nói cái rắm, tôi chả có gì hay ho mà nói với cậu hết.
Vương Miểu đứng ngoài cửa, đã sớm ngứa mắt tên đàn bà kia, nhao nhao nói, "Lý Minh, đừng có rượu mời không uống lại đòi uống rượu phạt, nói cái gì mà nói! Muốn nói chuyện yêu đương chắc!"
Lý Minh Châu thầm hừ lạnh một tiếng, nếu yêu Lục Dao thật thì đúng là tổn thọ.
Lý Minh Châu muốn sống bảy tám chục năm, sống đến khi cặp cha mẹ cực phẩm của cô chết đi, cô có thể tung tăng nhảy clacket trên quan tài bọn họ.
Lục Dao ăn được một nửa thì đột nhiên ngừng lại nói, "Đợi chân tôi lành sẽ xử lý cậu!"
Một câu ra oai phủ đầu chả có tính uy hiếp gì cả, Lý Minh Châu đã lăn lộn ngoài xã hội sao phải sợ câu này của cậu.
"Được, vậy cậu dưỡng thương tốt nha." Mắt kính Lý Minh Châu lóe lên tia âm hiểm khiến Lục Dao rùng mình một cái, thậm chí cậu còn thấy vô số ác niệm hiện lên trong mắt Lý Minh Châu.
Cậu có lý do mà tin tưởng cái tên đàn bà bốn mắt này đang có ý xấu, chắc chắn cậu ta đang rủa chân cậu dăm bữa nửa tháng không khá lên nổi.
Lý Minh Châu đứng dậy, chuông vào lớp đã vang lên lần nữa.
"Nếu cậu muốn chân mau lành thì bớt ăn cơm hộp đi, làm như ăn cơm căn tin thì ngộ độc không bằng."
Lục Dao lạnh mặt, chả thèm để tâm đến câu nói của Lý Minh Châu.
Lý Minh Châu cũng cảm thấy mình có vẻ rầy rà như mấy bà mẹ già.
Cô lớn tuổi hơn Lục Dao, lại từng chăm sóc tên nhãi này một thời gian, nhìn cậu ăn cơm hộp như vậy thì ít nhiều thấy không sạch sẽ.
Nhưng trong tình cảnh này, mấy lời hỏi han chu đáo kiểu đó nhìn sao cũng thấy sai sai.
Quả nhiên, Lục Dao lạnh lùng bỏ hộp cơm xuống, "Lý Minh, đừng chơi trò tình cảm, vô dụng với tôi mà thôi."
Lý Minh Châu nghĩ thầm: Tôi với cậu thì có tình cảm gì mà chơi.
Cô nói, "Kệ xác cậu, Lục Dao, cậu muốn làm gì chẳng liên quan tới tôi. Tôi xin lỗi chuyện lúc trước, nếu cậu cần giúp gì thì tôi luôn sẵn sàng."
Lý Minh Châu rất thấu tình đạt lý, "Nhưng nếu cậu làm trễ nải việc học của tôi thì chẳng thú vị chút nào."
Cuối cùng Lý Minh Châu nói thêm câu "Cậu nghĩ kỹ đi" rồi phủi áo, cả người không hề hấn gì đi ra ngoài.
Vương Miểu trợn mắt há miệng nhìn Lý Minh Châu ra khỏi cửa, nửa ngày mới lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm Lục Dao, "Cậu ta, cậu ta cứ thế mà đi?"
Lục Dao ôm một bụng tức không có chỗ phát tiết mà Vương Miểu còn cố tình chạm trúng nòng súng, "Không đi thì mẹ nó bay à?"
"Không phải, không…… chuyện này…." Cứ đi như thế sao?
Vương Miểu khiếp sợ đến quíu cả chân tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!