Chương 49: Thi đấu chuyên nghiệp

"Cậu lạnh lắm à?" Lý Minh Châu hỏi.

"Đâu có." Lục Dao đằng hắng một tiếng.

Lý Minh Châu nhìn dáng nằm kỳ quái của Lục Dao với ánh mắt phức tạp.

"Không lanh thì cậu trùm chăn kín mít làm gì." Cô nhìn nhiệt độ máy sưởi, "Máy sưởi còn mở lớn như thế nữa."

"Người tôi hay bị lạnh lắm!" Lục Dao nói dối tỉnh bơ.

Lý Minh Châu tiến lên hai bước, đi tới mép giường.

Lục Dao như gặp kẻ thù, căng thẳng tới mức nói lắp, "Cậu cậu cậu cậu cậu tính làm gì hả?"

Lý Minh Châu dừng lại, nhíu mày.

Lục Dao nói, "Cậu đừng tới đây!" Cậu nhanh trí hét lên, "Cậu tới đây là tôi gọi người đến đấy!"

Lý Minh Châu cạn lời: "Cậu mấy tuổi rồi hả Lục Dao?"

Lục Dao động đậy một lát rồi nhảy khỏi giường, thuận thế lấy chân đá chăn che đậy "chứng cứ phạm tội" một cách hoàn mỹ.

"Cậu tới đây làm gì?" Lục Dao hỏi.

Cậu còn nhớ hồi trưa mình bị Lý Minh Châu nói cho mấy câu tức anh ách, hai người tách ra không vui vẻ gì.

Lý Minh Châu tới đây cũng vì chuyện này.

Chiều nay cô nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy chuyện này hơi có vấn đề, hơn nữa vấn đề nằm ở cô.

Lúc đó Lục Dao chỉ thuận miệng hỏi, cô lại tự dưng nổi giận, không hề giống cô chút nào.

Lý Minh Châu thấy áy náy, ban đầu tính chờ Lục Dao tan học, trên đường về nhà cô sẽ nói chuyện với cậu nhưng lại chẳng thấy Lục Dao đâu. Lúc Lý Minh Châu tới lớp cậu thì mới biết Lục Dao đã về trước.

Lục Dao nghe đến đấy thì trợn mắt lên: "Cậu tới lớp tôi?"

"Sao thế?" Lý Minh Châu kinh ngạc, cô còn chưa tính sổ Lục Dao tội cúp tiết mà cậu lại dám nổi nóng trước, khiến cô chẳng hiểu ra làm sao.

Yết hầu Lục Dao giật giật, cậu hỏi với giọng hờn dỗi, "Vậy cậu có nhìn thấy con gái lớp tôi không?"

Lý Minh Châu nghĩ thầm: Nói thừa, mọi người đều ngồi trong lớp, cô lại không mù, sao lại không thấy chứ!

Nhưng bây giờ Lục Dao trông là lạ nên Lý Minh Châu đắn đo không biết nên mở miệng thế nào.

Cô là tới để dỗ Lục Dao, một người đi dỗ người khác thì không tiện mở miệng chọc người ta nổi nóng.

Cho nên Lý Minh Châu châm chước một chút, ngập ngừng hỏi: "…….. Cậu thấy tôi sẽ nhìn thấy sao?"

Lục Dao: ……..

Sao tôi biết được!

Thật ra Lục Dao muốn hỏi: La Mạn Văn có quấn lấy cậu tỏ tình linh tinh không?

Nhưng cậu lại không hỏi ra miệng nổi.

Chắc Lý Minh Châu thấy chuyện này kỳ cục lắm nếu tự dưng một thằng con trai lại đi dò hỏi xem thằng bạn mình có được con gái tỏ tình hay không.

"Sau này cậu ít sang lớp tôi đi." Lục Dao giận dỗi, lẩm bẩm với vẻ không vui.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!