Chương 48: Lén đan khăn quàng cổ

Thiếu niên trong tiệm len chính là Lục Dao.

Cậu nghĩ: Đều tại tên trai thẳng ung thư Lý Minh, thích kiểu nào không thích lại thích người biết đan khăn? Có bệnh!

Cậu miệng thì chửi "đan khăn làm chó gì" nhưng thân thể lại thành thật mà quẹo vào tiệm len.

Lục Dao vũ trang hạng nặng, bịt kín người, cầm bịch len đi khỏi đó hơn trăm mét mới bỏ khẩu trang xuống, thở phào một hơi.

Cậu cầm bịch len mình mới mua lên nhìn sơ qua.

Vì mua vội quá nên lúc đó cứ quăng đại vào bịch, giờ nhìn mới thấy màu gì cũng có, nếu cậu mà dùng hết đám len này thì chắc sẽ đan một cái khăn màu cầu vồng mất.

Cậu dáo dác quan sát xung quanh, chỉ cần thấy gì hơi lạ là sợ tới mức nhảy dựng lên.

Lục Dao sợ gặp phải người quen. Tính cậu sĩ diện như thế, nếu gặp phải người quen thì cậu sẽ mất sạch mặt mũi!

Anh Lục ngầu như thế, lạnh lùng như thế, vậy mà mẹ nó lại vào tiệm len mua len về đan! Nói ra chắc ngay cả Lục Dao cũng không tin!

Cậu chạy vèo về nhà, ném bịch len lên giường rồi quay lại học tự học tối.

Trong tiết tự học tối, La Mạn Văn đã mua len bắt đầu đan cái mới.

Lục Dao nghĩ tới cái khăn ấy là để tặng cho Lý Minh Châu là muốn tới kiếm chuyện.

"Đan xấu chết đi được." Lục Dao khinh thường, cười nhạo.

La Mạn Văn ngẩng đầu nhìn Lục Dao, thầm buồn bực: Ăn nhầm thuốc nổ?

Vương Miểu nói, "Anh Lục, sao tự nhiên anh đi công kích người ta chi vậy?"

Lục Dao nói, "Tôi có à?"

Vương Miểu gật đầu như gà mổ thóc.

"Ờ, thì tôi thấy cậu ta đan xấu quá thôi." Lục Dao lạnh lùng. "Ăn ngay nói thật."

La Mạn Văn chảy mồ hôi lạnh, nghĩ nát óc cũng không biết mình đắc tội vị tổ tông này chỗ nào.

"Lục Dao, cậu quá đáng lắm." La Mạn Văn lẩm bẩm.

Lục Dao hừ một tiếng, vô cùng khó chịu.

Cậu nhìn đôi tay La Mạn Văn linh hoạt đan thoăn thoắt, vô cùng khó chịu.

Cậu nhìn La Mạn Văn đan ngay hàng thẳng lối, vô cùng khó chịu.

Cậu nhớ hồi chiều mình ngay cả vắt mũi cũng không biết, càng thấy khó chịu.

Lục đại thiếu gia mà khó chịu thì tất nhiên muốn khiến người xung quanh phải khó chịu theo.

"Tôi nói thật thôi mà." Lục Dao nói.

Vương Miểu khẽ nói, "Anh Lục, thật ra em thấy La Mạn Văn đan được đấy chứ….."

Đúng là cái khăn La Mạn Văn đan hoa văn rất phức tạp, hơn nữa cô ta đan rất nhanh, sáng nay bị thu mất một cái, mà mới buổi tối đã đan được nửa cái khác.

"Hơn nữa cậu ấy đan siêu nhanh, vừa nhanh vừa đều, con gái trong lớp đều học theo cậu ấy đấy." Vương Miểu nói thêm.

Lục Dao dùng lăng kính tình địch mà nhìn chiếc khăn La Mạn Văn đan như nhìn đống rác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!