Chương 47: Mẹ hiền vợ đảm

Vương Miểu đang ngồi cuối lớp đọc hentai, nửa tiết học trôi qua thì cửa sau bị đá văng.

Tay Vương Miểu run lên, cuốn truyện rớt bịch xuống đất. Sau đó, cậu ta lại nghe tiếng đóng cửa một cái rầm.

A Mị đứng trên bục giảng, giảng được nửa tiết thì nghe thấy tiếng động liền dừng lại.

"Lục Dao, trò làm gì đó!" A Mị nhíu mày, ngẩng đầu lên mắng.

Lục Dao ném cặp sách lên ghế, im im ngồi vào chỗ của mình.

Ánh mắt mọi người trong lớp đều dồn về phía Lục Dao.

Sắc mặt Lục Dao u ám, giận dữ quát lớn, "Nhìn cái mả mẹ chứ nhìn!"

Mọi người lập tức cun cút quay đầu đi.

A Mị nói, "Học nào, học nào!"

Cô ta chẳng buồn để tâm tới Lục Dao, lấy cuốn sách Anh văn gõ bùm bùm lên bảng để bọn học sinh tập trung nhìn lên.

Tất nhiên là vô ích, học sinh lớp Truyền Thông nếu thành thật nhìn lên bảng thì đó không phải là học sinh lớp Truyền Thông nữa.

Chúng thích ăn vụng là ăn vụng, muốn trang điểm sẽ lặng lẽ trang điểm, trừ chuyện "học" ra thì lúc đi học chuyện gì chúng cũng làm được.

Vương Miểu nháy mắt ra dấu với Lâm Quân Huy: Cậu hỏi xem.

Lâm Quân Huy làm dấu cắt cổ, ý nói: Ông đây tới đây để học, không phải tới tìm chết.

Ánh mắt nhìn sang Ngô Thành.

Ngô Thành dùng khẩu hình nói: Tôi xin rút lui khỏi đội cảm tử.

Vương Miểu bị lòng tò mò thôi thúc, không kiếm được ai chết thay thì cuối cùng không kiềm nổi mà tự mình lên thớt.

"Anh Lục, có chuyện gì xảy ra thế?"

Lục Dao hừ lạnh một tiếng.

Còn có thể là chuyện gì nữa? Chẳng phải là chuyện Lý Minh Châu à!

Cậu làm sao mà thoải mái vô tư kể cho bọn Vương Miểu nghe chuyện sáng nay cậu bị Lý Minh Châu đá xuống giường được, để mấy đứa này lại có thêm một "Chuyện không thể ngờ xảy ra với Lục Dao" bàn tán với nhau sao.

Lục Dao nói, "Cậu có biết vì sao ông của Tiểu Minh sống thọ trăm tuổi không?"

Vương Miểu thận trọng tự hỏi một lát rồi đáp, "Vì ông của Tiểu Minh không chơi game ạ?"

"Tôi đánh vỡ cái đầu đần của cậu này!" Lục Dao lấy sách đánh đầu cậu ta, Vương Miểu "á" một tiếng, lăn lộn trên bàn.

Lục Dao nói, "Tôn Vũ đâu?"

Vương Miểu xoa đầu, "Thất tình, xin nghỉ một ngày."

Cậu nói, "Vậy cậu có mang bài tập của tôi đến cho tôi không?"

Vương Miểu lấy cuốn vở trong hộc bàn ra.

"Làm xong hết chưa?" Lục Dao nhướng mày.

"Đương phải phải xong." Vương Miểu nói, "Nếu không làm xong thì lý do hôm nay khiến cậu ta xin nghỉ không phải là thất tình đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!