Đúng lúc này, nhạc nước Tây Hồ nổi lên rất hợp hoàn cảnh. Nước bắn lên không trung, khiến không khí ẩm ướt ít nhiều. Dòng nước phun ầm ầm đã át đi tiếng tim đập như đánh trống của Lục Dao.
Bọt nước li ti bắn lên mặt cậu, khiến cái đầu đang loạn như mớ bòng bong của cậu bình tĩnh lại.
Lý Minh Châu nói xong câu đó thì ngoẹo đầu, lảo đảo bước tới một bước, càng vùi sâu vào ngực cậu hơn.
Lục Dao đỡ lấy vai cô theo bản năng, Lý Minh Châu nghiêng ngả đứng không vững, cô đặt hầu hết sức nặng lên người Lục Dao. Nếu cậu buông tay ra thì Lý Minh Châu sẽ ngã xuống ngay, sau đó tan xương nát thịt.
Lục Dao sống chết giữ chặt cô, trông có vẻ như sẽ không buông ra.
Lục Dao máy móc hỏi, "Cậu, cậu làm gì thế?"
Chuyện Lý Minh Châu vừa làm với cậu sao có thể gọi là hôn, cô chẳng qua chỉ nhón chân lên cọ vào môi cậu một cái mà thôi. Mà, vì uống say nên cọ cũng cọ không chuẩn, Lục Dao còn chưa kịp cảm nhận gì thì Lý Minh Châu đã tách ra.
Đây không phải là lần đầu tiên cậu hôn Lý Minh Châu, nhưng lần trước là do cậu thừa dịp ban đêm người ta ngủ mà lợi dụng.
Còn lần này là Lý Minh Châu tự dâng mỡ đến miệng mèo, tuy chỉ là một cái hôn vội nhưng lại gợi lên hồi ức đêm hôm đó trong đầu Lục Dao, khiến cậu đỏ bừng cả mặt.
Lý Minh Châu vươn đầu ngón tay trắng như tuyết chọc lên ngực Lục Dao với vẻ vô lại.
"Hỏi cậu đó, cậu câm à?"
Lục Dao nói, "Chuyện này rất hệ trọng, phải kiểm tra nhiều phương diện mới biết được."
Lý Minh Châu vẫn chọc liên tục.
Lục Dao giữ lấy đầu ngón tay cô, thuận thế phủ tay mình lên, "Cậu chọc gì thế?"
Lý Minh Châu nói, "Có phải cậu thích con trai không?"
Lục Dao do dự.
Lý Minh Châu đợi mãi không thấy cậu đáp thì cho là Lục Dao ngầm thừa nhận, cô nói, "Cậu không được thích con trai, tôi không cho phép."
Mặt Lục Dao bỗng trắng bệch ra.
"Sao lại không cho?"
Lý Minh Châu lẩm bẩm, "Anh cậu nơi chín suối mà biết…. sẽ….. sẽ đánh tôi……."
Cô lẩm bẩm rất khẽ, Lục Dao không nghe thấy cô nói gì, đầu óc cậu chỉ rặt một câu "Tôi không cho phép."
Sao cậu ấy lại không cho phép?
Vì cậu ấy phát hiện ra mình có ý đồ với cậu ấy? Nên mới nói thẳng ra để mình hết hy vọng?
Lục Dao mân mê bàn tay, lạnh lùng nghĩ trong đầu: Chẳng lẽ cậu tưởng tôi còn thích cậu sao?
Cậu nói, "Tôi thích con trai hay không liên quan gì đến cậu?"
Lý Minh Châu nhẹ bẫng, Lục Dao đỡ cô chẳng tốn mấy sức, cậu nói, "Cậu đừng có ảo tưởng sức mạnh, chẳng lẽ tôi lại đi thích cậu chắc?"
Lý Minh Châu nghiêng ngả lảo đảo đi hai bước, giãy khỏi tay với Lục Dao.
"Cậu không được thích con trai….." Lý Minh Châu nói trong choáng váng, dường như chuyện này là khúc mắc trong lòng cô dạo gần đây.
"Ai thích con trai!" Lục Dao mắng thầm, "Cậu say rồi, để tôi đưa cậu về."
"Vậy cậu thích ai… Bạn gái cũ của cậu à…." Lý Minh Châu nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Lục Dao với cặp mắt mông lung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!