Hạ Diệu nhìn Lục Dao như vậy thì lâu dần cũng quen.
Nếu trước sáng nay mà bảo Hạ Diệu tin Lục Dao sẽ ăn tôm do người khác lột vỏ thì bạn có chặt đầu cậu ta xuống, cậu ta cũng không tin.
Nhưng tam quan của cậu ta bốn mươi phút trước đã bị Lý Minh Châu thay đổi.
Ở đây, trừ Hạ Diệu và Sở Ninh biết Lục Dao mắc bệnh sạch sẽ thì những người khác đều không biết.
Bọn họ thấy Lý Minh Châu làm thế thì chỉ cảm thấy hai người rất thân thiết, nhưng hai thằng con trai mà thân cỡ đó cũng khiến bọn họ thấy dị dị.
Lục Dao bê chén mình lên, ánh mắt lia tới tô chè hạt sen trước mặt.
Sở Ninh nói, "Để tôi múc cho cậu."
Lục Dao tránh khỏi tay cô ta: Không cần.
Cậu múc non nửa chén chè hạt sen nóng hôi hổi, nhưng không đặt xuống trước mặt mình mà lại lấy muỗng khuấy hai cái rồi đưa cho Lý Minh Châu.
Lục Dao thầm nghĩ: Cậu ta thích ăn ngọt không nhỉ?
Sự thật chứng minh, Lý Minh Châu không thích ăn ngọt.
Cô chỉ ăn hai muỗng chè hạt sen mà Lục Dao múc cho có lệ, sau đó không đụng tới nữa.
Nếu là đồ ăn Lý Minh Châu không thích thì cô cũng không bỏ đi, cô sẽ ép mình ăn hết hoặc để đó một lúc, chuẩn bị tâm lý xong lại ăn tiếp.
Lục Dao dùng chén mình để múc chè cho Lý Minh Châu, rồi lại đưa tay lấy chén của Lý Minh Châu qua dùng, chẳng hề nhìn thấy dấu vết nào của "bệnh sạch sẽ" cả.
Hạ Diệu nhìn toàn bộ quá trình thì vất vả lắm mới dời cặp mắt kinh ngạc đi chỗ khác được.
Cậu ta tự nhủ: Có khi sau mấy tháng không gặp, Lục Dao đã sửa được cái nết xấu ấy.
Nhưng không, cậu ta bị vả mặt ngay tức thì.
Sở Ninh thấy thế bèn vươn tay gắp một đũa măng bỏ vào chén Lục Dao.
"Tôi nhớ cậu thích ăn món này."
Bệnh sạch sẽ của Lục Dao lập tức phát tác, lẳng lặng đẩy cái chén đó ra, rồi lẳng lặng kéo chén chè hạt sen của Lý Minh Châu đặt trước mặt mình.
Lý Minh Châu chụp tay cậu, "Chén cậu đâu?"
Lục Dao nói đúng sự thật, "Lấy múc chè cho cậu đó."
Lý Minh Châu: …….
Lục Dao ngại phiền nên xài luôn muỗng của Lý Minh Châu, mà cái muỗng này vừa rồi mới được Lý Minh Châu ngậm trong miệng, Hạ Diệu nghĩ tới chuyện này thì đột nhiên ho khan.
Mặt Sở Ninh lại càng trắng bệch, nhìn Lý Minh Châu với vẻ phức tạp, song Lý Minh Châu lại chẳng chú ý tới cô ta mà chỉ chăm chú ăn cơm.
Hạ Diệu khui bia, rót một vòng nhưng không dám rót cho Lục Dao.
Trước mặt Tiền Đồng cũng có một ly bia đầy, Lục Dao nói, "Đừng cho cậu ta uống."
Tiền Đồng nói, "Anh họ à, chuyện này mà anh cũng quản là sao."
Lục Dao thờ ơ nói: "Tôi nói không cho là không cho."
Cậu lườm Tiền Đồng một cái, Tiền Đồng đành đẩy ly bia ra, "Rồi rồi rồi, em không uống được chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!