Chương 43: Lột vỏ tôm cho cậu

Lý Minh Châu kề sát người vào Lục Dao, sát tới mức Hạ Diệu cho rằng đó là mức độ "không thể tưởng tượng" được.

Lục Dao này, nếu không phải người thân thiết thì cậu ta đều duy trì một khoảng cách an toàn, hay còn gọi là: Ranh giới của bệnh sạch sẽ.

Hạ Diệu chơi với Lục Dao nhiều năm như vậy, thỉnh thoảng đứng sát Lục Dao một tí là bị Lục Dao nhíu mày đẩy ra ngay.

Vậy mà bây giờ tên kia, không những đứng sát rạt mà thoạt trông như dán cả người lên người Lục Dao!

Hạ Diệu cho rằng Lục Dao tối thiểu cũng tỏ vẻ không vui, nhưng khi cậu ta nhìn Lục Dao thì thấy cả người Lục Dao đều rạo rực vui sướng.

Lý Minh Châu dựa vào cậu gần như vậy, mùi hương dễ chịu trên người cô quanh quẩn bên mũi cậu, khiến người Lục Dao cứng đờ ra, nhưng trong lòng lại thầm hát khúc hoan ca.

"Cậu làm gì mà sáp tới tôi thế." Lục Dao lẩm bẩm một câu, nhưng không thấy cậu đẩy Lý Minh Châu ra.

Tâm trí Lý Minh Châu giờ hoàn toàn không để ý tới Lục Dao, tiếng chuông báo động réo vang trong lòng cô. Đặc biệt là khi ánh mắt Tiền Đồng chăm chú nhìn cô, Lý Minh Châu kinh ngạc nghĩ: Chẳng lẽ cậu ta vẫn nhớ mình?

Lần trước Lý Minh Châu gặp Tiền Đồng đã tám chín năm trước, khi đó Tiền Đồng mới bảy tuổi, một cậu nhóc mới lớn nhiêu đó sao lại nhớ rõ cô?

Cô thầm nghĩ thế, an ủi chính mình, biết đâu đối phương đã quên mình từ lâu. Nhưng biểu hiệu của Tiền Đồng lại có vẻ như còn nhớ cô.

Tiền Đồng đứng đằng kia thấy Lý Minh Châu trốn tránh mình thì bối rối: Cậu ta mắc chi phải né mình?

Lý Minh Châu hiếm khi hoảng loạn như thế, nói, "Tôi có việc đi trước."

Cô nói xong, xoay người tính đi nhưng lại bị Lục Dao kéo lại.

"Cậu ăn trưa chưa?"

Lý Minh Châu giờ làm gì còn tâm trạng nghĩ tới ăn uống, nếu cô ở lại lâu hơn môt chút nhỡ may Tiền Đồng nhận ra cô thì sao.

Nếu năm đó Lý Minh Châu dùng thân phận con trai xuất hiện trước mặt Tiền Đồng thì bây giờ cô cũng không thấy chột dạ như thế.

Vấn đề là năm đó Lục Tri muốn trêu cô nên bảo Tiền Đồng gọi cô là chị. Hồi đó Lý Minh Châu còn quá nhỏ, hơn nữa Lục Tri là người thân thiết với cô nhất ngoài Tô Thiên Du, vì thế cô không đề phòng gì, cô đã để Tiền Đồng đi sau gọi cô là chị nửa ngày.

Bây giờ Tiền Đồng gặp lại cô, nếu biết "chị" đột nhiên biết thành "anh" thì e rằng bí mật của cô khó lòng giữ được.

"Buông tay!" Lý Minh Châu nóng nảy, cô hất tay Lục Dao ra, che mặt mình đi vào trong vườn cây.

Lục Dao đang đắm chìm trong hạnh phúc gặp mặt, đâu biết Lý Minh Châu muốn đi ngay, cậu mặc kệ mọi thứ, cứ kéo cô sống chết không chịu buông.

"Cậu đi đâu vậy?"

Tiền Đồng lúc này cũng đi tới, "Anh họ, đây là bạn anh à?"

Cậu ta nhìn Lý Minh Châu, Lý Minh Châu không còn chỗ trốn nữa đành bất chấp mà đối diện với Tiền Đồng. Khi cô ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh để đối phương không lần ra manh mối.

Lục Dao không muốn giới thiệu Lý Minh Châu với người khác cho lắm.

Thấy cậu không nói gì, Tiền Đồng liền tự mình bắt chuyện với Lý Minh Châu, "Này bạn học, tôi mạo muội hỏi một chút, nhà cậu có anh chị em nào không?"

Lý Minh Châu xị mặt, do dự trong chốc lát, nói hai từ, "……… Không có."

Tiền Đồng nghe cô đáp vậy thì hơi ngạc nhiên, "Không có thật sao? Chị gái hay em gái………"

"Cậu hỏi chuyện này làm gì?" Lục Dao nhíu mày.

Mới gặp lần đầu tiên đã hỏi nhà người ta có anh chị em nào không, Lục Dao nghĩ bụng: Cậu ta tính làm gì? Điều tra hộ khẩu? Làm như đi xem mắt không bằng!

Tiền Đồng dời mắt đi chỗ khác, "Không có gì, em thấy người bạn này của anh họ trông hơi quen mắt, chắc em nhận nhầm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!