Từ cuộc gọi cuối của Lục Dao mà Lý Minh Châu không bắt máy đến giờ đã năm phút.
Lục Dao vậy mà lại không nhắn tiếp nữa.
Theo lý, Lý Minh Châu nên thở phào nhẹ nhõm nhưng cô lại nghĩ: Sao thiếu nghị lực thế kia chứ?
Cô cau mày, nhìn chằm chằm điện thoại một lát nhưng không thấy Lục Dao gửi thêm tin nhắn nào nữa, ấy vậy mà lại có một người khác tự dưng tới ngồi cạnh cô.
"Lý Minh, trùng hợp ghê!" Từ Trình ngạc nhiên xen lẫn vui sướng.
Vẻ mặt "ngạc nhiên xen lẫn vui sướng" này đã được cậu ta đứng trước gương trong nhà vệ sinh công cộng luyên mười lần, tới khi thấy vừa lòng thì cậu ta mới hít sâu một hơi, đi ra "tình cờ gặp" Lý Minh Châu.
Lý Minh Châu nghe giọng cậu ta thì lạnh lùng gật đầu.
"Cậu ăn cơm chưa? Sắp trưa rồi, cùng đi ăn cơm đi!" Từ Trình mời, "Lần trước cậu giảng bài tập cho tôi mà tôi còn chưa cảm ơn cậu tử tế, hôm nay tôi mời, cậu đừng từ chối nhé."
Lý Minh Châu đang tính mở miệng từ chối:…….
Từ Trình nhìn chằm chằm mặt cô, lòng thấp thỏm bất an.
Mấy hôm nay cậu ta cứ như bị ma nhập, sau buổi chiều cái hôm cậu ta thấy Lý Minh Châu được Lục Dao tô son cho thì cậu ta cứ ngày đêm tơ tưởng đến vẻ đẹp kiều diễm kia.
Sao lại có một thằng con trai đẹp đến thế?!
Trước kia Từ Trình chưa hề nhìn kỹ Lý Minh Châu. Song lần học bù mà cậu ta cãi nhau với Lục Dao đã vô tình mở ra cánh cửa tới thế giới mới cho cậu ta, khiến ánh mắt Từ Trình nhìn Lý Minh Châu bỗng "kỹ" hơn, lâu hơn.
Sau khi Từ Trình tỉ mỉ ngắm nghía Lý Minh Châu thì càng ngắm lại càng kinh ngạc.
Nếu bỏ đi sự nham hiểm giữa hai chân mày và cái vẻ khó gần thì Lý Minh Châu chắc chắn là một người đẹp hiếm có.
Đáng tiếc tuy người đẹp đúng là đẹp nhưng tính cách lại chẳng khen nổi, Từ Trình mới ngồi đó vài giây mà đã cảm nhận được rõ ràng thông điệp toàn thân Lý Minh Châu phát ra: Cút ngay cho tôi.
Từ Trình bình tĩnh nghĩ: Mình không được bỏ cuộc dễ dàng.
Cậu ta mặt dày mời tiếp: "Đúng lúc tôi không đi cùng bạn mà cậu cũng không, hay là chúng ta đi ăn chung đi, vừa hay…."
Lý Minh Châu không đợi cậu ta nói xong đã đứng dậy đi.
Từ Trình xấu hổ khựng lại.
…….. Không nên thế!
Trong lòng Từ Trình hò hét, tuy hai người chẳng thân thiết gì nhưng dù gì mình cũng là con trai chủ nhà, mình đã quen Lý Minh Châu gần mười năm………. Lúc Lý Minh Châu còn nhỏ xíu thì cậu ta đã gặp Lý Minh Châu, tuy chẳng nói mấy câu với nhau nhưng đâu đến nỗi lạnh lùng thế này!
Cậu ta…. Rõ ràng cậu ta không đối xử với Lục Dao như vậy!
Từ Trình không khỏi nhớ lại hồi Lý Minh Châu còn nhỏ, cái ngày mà cô và Tô Thiên Du dọn tới, lúc đó Từ Trình đang kê cái ghế ra trước nhà làm bài tập.
Lý Minh Châu khi đó mới hơn bảy tuổi, có một thiếu niên giúp họ chuyển nhà. Vì chuyện đã qua quá lâu nên Từ Trình không nhớ rõ thiếu niên kia trông thế nào, chỉ cho đó là anh trai của Lý Minh Châu. Nhưng mấy năm sau người kia lại biến mất, tới giờ vẫn không thấy anh ta quay lại thăm Lý Minh Châu.
Trong trí nhớ mơ hồ của Từ Trình thì từ nhỏ Lý Minh Châu đã mang khuôn mặt người chết, chẳng thích thứ gì, tính cách rất kỳ quái khiến mấy đứa nhỏ trong xóm đều không muốn chơi với cô.
Nhiều năm trôi qua, tính tình cô càng ngày càng tệ hơn, thậm chí còn khó ở hơn lúc nhỏ.
Nếu là trước đây thì Từ Trình đã sớm đánh bài chuồn, cậu ta đâu phải người không có tự trọng mà thích bu bám người không ưa mình đâu chứ!
Nhưng bây giờ không biết đầu óc Từ Trình bị gì mà hễ tới tối đi ngủ, nằm trên giường lăn qua lộn lại là lại nhớ tới khuôn mặt sau khi tô son của Lý Minh Châu chiều hôm ấy, trông quá xinh đẹp, giống như….. giống như con gái vậy.
Từ Trình nhéo tay mình, thầm nghĩ: Cậu ta là một thằng con trai, chuyện mình nhìn cậu ta như nhìn con gái nếu bị cậu ta phát hiện thì chắc chắn nghỉ chơi với mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!