Lý Minh Châu do dự nhìn tin nhắn trong điện thoại, mới nhìn chưa bao lâu thì Lục Dao đã gọi lại.
Cô cầm vở và bút, bình tĩnh chờ điện thoại ngừng reo.
Bên kia, Lục Dao vừa gọi điện thoại không được đã gửi ngay một tin nhắn chứa mười cái dấu chấm than:
Tôi biết cậu thấy!!!!! Nghe điện thoại đi!!!!!
Lý Minh Châu xóa luôn tin nhắn, lơ đẹp Lục Dao.
Lục Dao gọi điện nhắn tin đều không có hồi âm thì tức muốn ném điện thoại đi.
Khi Lục Dao điên lên thì hay giận cá chém thớt, giờ thấy tâm trạng cậu không tốt nên người xung quanh đều nín thở, sợ Lục Dao giận chó đánh mèo.
Cũng may tuy Lục Dao là một cậu ấm bốc đồng nhưng bây giờ cậu không định trút giận lên người khác, chỉ cất điện thoại đi, mặt mày u ám nghĩ: Làm như mình không có cậu ta thì chết không bằng!
Lục Dao tức giận khoanh tay, Vương Miểu và Lâm Quân Huy liếc nhau, ai cũng không dám lại gần sờ đuôi sói.
Cuối cùng, chủ nhiệm lớp cũng bảo lớp giải tán, ông vừa lên tiếng thì học sinh trong lớp liền kéo nhau thành từng nhóm chạy đi.
"Anh Lục, anh đi chung với bọn em hay là….." Đi qua lớp Một tìm tên ẻo lả kia?
Vương Miểu không nói nửa câu sau, nhưng cậu ta tin với sự "thông minh tài trí" của Lục Dao chắc chắn hiểu cậu ta ám chỉ gì.
Lục Dao lạnh lùng hừ một tiếng, không tỏ vẻ gì nhưng cũng không đi luôn, ý là: Muốn đi chung với bọn Vương Miểu.
Vương Miểu vui vẻ nói: "Vậy giờ mình đi đâu chơi đây? A Huy, cậu tìm xem gần vườn cây có chỗ nào ăn chơi không, tôi chưa ăn sáng nữa, sắp chết đói rồi đây!"
Vườn cậu nằm trong khu thắng cảnh ngay trung tâm thành phố, chỉ cầm tìm trên app là sẽ thấy tất cả địa điểm ăn chơi lân cận.
Ngô Thành trước khi tìm kiếm thì thức thời hỏi ý Lục Dao: "Anh Lục, anh muốn ăn gì?"
Lục Dao xua tay, "Không muốn ăn."
Ba người lúc nãy thấy Lục Dao giận như vậy nên giờ cũng không ép cậu trả lời, bọn họ chọn tới chọn lui cũng không quyết định được nên ăn gì.
"Lục Dao, cậu ở đây à?"
Đúng lúc này, mọi người nghe giọng con gái ngọt ngào vang lên.
Ngô Thành ngẩng đầu lên nhìn thì thấy trước mặt mình là một mỹ nữ mặc đồng phục trường Trung học số Hai, vai đeo túi, tóc cột đuôi ngựa, cực kỳ giống Thẩm Giai Nghi trong phim Cô gái năm đó chúng ta cùng theo đuổi.
Lục Dao không ừ hử gì nhưng Lâm Quân Huy lại phản ứng, sau đó mọi người xung quanh liền nhận ra mỹ nữ này là ai, bắt đầu kích động.
Đây không phải là Sở Ninh của trường Trung học số Hai sao!
Trên diễn đàn hôm nay bàn luận rất rôm rả về chuyện của cô ta và Lục Dao, nhiều ảnh được đăng tới mức dù là người không quen cũng nhỡ rõ mặt cô ta.
Hoa khôi trường không hổ là hoa khôi trường, ảnh chụp đúng là kém xa người thật, lúc cô ta cười lộ ra hàm răng trắng tinh, cả người tỏa ra hào quang nữ thần.
Sở Ninh tinh nghịch nháy mắt một cái, "Sao thế? Quên bạn cũ rồi à?"
Giọng Sở Ninh dịu dàng như nước khiến bọn con trai mới lớn vừa nghe thì người mềm ra.
Lục Dao nói, "Cô có gì đáng để tôi nhớ kỹ sao?"
Sở Ninh cười nói, "Sao cậu lạnh lùng vô tình thế?" Cô ta làm bộ tủi thân, "Cậu không động lòng với tôi chút nào sao?"
……
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!