Chương 40: Hoạt động ngoại khóa

Lý Minh Châu nhíu mày, lúc này đột nhiên mới thấy mọi hành động của Lục Dao có vẻ…… không bình thường.

Tuy Lý Minh Châu giả trai nhưng thực chất cô vẫn là nữ.

Khi Lục Dao đối tốt với cô, cô hoàn toàn không thấy có gì không ổn, vì cô cứ luôn nghĩ là: Cậu đang lấy lòng.

Vì sao phải lấy lòng?

Vì Lục Dao luôn lấy lòng con gái, từ lúc đi nhà trẻ đã muốn ngủ trưa chung với bé gái xinh nhất, kỹ năng lấy lòng con gái là năng khiếu bẩm sinh của cậu.

Lý Minh Châu đã chứng kiến mức độ chăm chỉ đổi bạn gái hồi cấp Hai của cậu, cho nên cô tin chắc với cái tính thiếu gia của Lục Dao thì một ngày không dây dưa với con gái là người ngợm không thoải mái.

Vậy nên, khi cô thấy Lục Dao la lối khóc lóc ăn vạ đều cảm thấy Lục Dao làm vậy để lấy lòng mình.

Nhưng hôm nay không hiểu sao mà cô lại tỉnh ra: Mẹ nó, mình là "nam" mà!

Lý Minh Châu khựng lại, thầm nghĩ: Lục Dao mắc gì đi lấy lòng con trai?

Cô giật thót, nhìn Lục Dao là lạ.

Lục Dao vẫn đứng sau ấm ức, cậu nhớ Lý Minh Châu như thế mà Lý Minh Châu lại không thèm nhớ cậu, cậu đương nhiên thấy ấm ức.

Lục Dao ấm ức trông cũng đẹp, đáng tiếc bây giờ Lý Minh Châu đã phát hiện một bí mật động trời, cô đứng đực ra xoa xoa tay, không quay đầu lại nữa mà đi xuống lầu.

Lục Dao thấy Lý Minh Châu đột nhiên lủi nhanh hơn thỏ thì nghĩ thầm: Sao cậu ấy chạy nhanh như thấy quỷ thế?

Lý Minh Châu cứ thế trốn Lục Dao hai ngày liền.

Mấy hôm trước là Lục Dao không đi gặp cô, còn bây giờ là cô trốn Lục Dao.

Tuy hai người ở cùng một chỗ nhưng thời gian gặp nhau lại ít hơn trước.

Lục Dao muốn đợi cô đi về chung đều không tìm thấy cô, tình trạng này duy trì mãi tới ngày diễn ra hoạt động ngoại khóa mới có chút khởi sắc.

Hoạt động ngoại khóa của các trường cấp Ba trong thành phố H diễn ra cùng một ngày, từng nhóm học sinh cấp Ba đổ vào địa điểm được chỉ định, để tiện cho việc quản lý thì mọi trường học đều yêu cầu học sinh mặc đồng phục để phân biệt.

Cho nên trong ngày diễn ra hoạt động ngoại khóa thì trong khu thắng cảnh Tây Hồ bạ đâu cũng thấy học sinh cấp Ba căng tràn nhựa sống.

Sáng sớm, trường Trung học số Một liền bố trí đoàn xe dừng ở quảng trường trước cổng trường, mỗi chiếc xe đều ghi rõ dành cho khối nào lớp mấy để cho học sinh dễ nhận ra xe của mình.

Đám học sinh coi hoạt động ngoại khóa như một dịp đi chơi, trong cặp trừ vở và bút thì còn ních đầy một đống đồ ăn vặt.

Cặp của Cố Tiểu Phi còn hoàng tráng hơn, cậu ta không mang cái cặp bình thường hay mang đi học mà mang một cái ba lô đen to đùng đi.

Đỗ Vũ Hiên lúc điểm danh trên xe thấy cậu ta mang một ba lô căng phồng thì cười không hề nể mặt, "Cố Tiểu Phi, sao cậu không kéo luôn một cái valy tới!"

Cố Tiểu Phi bĩu môi, "Thật ra tôi muốn lắm chứ nhưng mà lão La không cho."

Lão La ngồi đằng trước nghe vậy thì vui vẻ nói, "Giữ ba lô không giữ người, à, đồ ăn thì phải để lại, không cho phép lãng phí!"

Bên trong xe cười vang.

Tô Hiểu nói, "Cố Tiểu Phi, năm ngoái không phải cậu ăn mặc lồng lộn lắm sao, sao năm nay trông chán đời thế?"

Lâm Giác Minh nhanh chóng tiếp lời, "Năm nay không muốn cho mấy em gái trường khác nhìn lé mắt sao? Tưởng cậu muốn hết FA chứ!"

Lão La quát to, "Nhãi ranh………. nghĩ tôi chết rồi chắc!"

Cố Tiểu Phi không phục nói, "Đó là năm ngoái, năm nay có hy vọng sao!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!