Chương 39: Hàng xóm mới

Hoạt động ngoại khóa của trường Trung học số Một cuối cùng cũng diễn ra.

Quy định giáo dục của thành phố H rất cứng nhắc, bắt buộc đi hai ngày ngoại khóa, tổng cộng chiếm 5 tín chỉ, mỗi ngày 2.5.

Hai năm trước trường học đều cho học sinh đi vườn hoa, vì mùa đông hoa nở rất ít, hội đồng quản trị trường Trung học số Một tìm kiếm một hồi cuối cùng cũng tìm được một vườn hoa trong nhà, từ đó hàng năm đều đến đó.

Năm nào học sinh trường Trung học số Một cũng tới đây ngắm hoa, chủ nhiệm lớp còn tẩy não học sinh: Mấy trò nên biết đủ đi, chúng ta còn được ở trong nhà, mấy trò xem trường số Hai kế bên xem, không giành được vườn hoa này phải đi ngoại khóa ở vườn câu, chỉ có thể ngắm cây tùng có đáng thương không chứ!

Còn trường Trung học Yên Hải còn thảm hơn, bị sung quân lên núi học ngoại khóa, trừ quan sát núi hoang cây héo thì chẳng còn gì mà coi!

Chủ nhiệm lớp nói: Chỗ đó mà bảo mấy trò về nhà viết bài báo cáo 1500 từ thì mấy trò viết được gì!

Trường Trung học số Một vì hai năm trước cướp được vườn hoa mà lên mặt, mỗi lần lên mạng đều khoe khoang, kết quả thế sự thay đổi, vườn hoa đã bị Trung học Yên Hải chiếm mất, tới phiên trường Trung học số Một chỉ còn lại vườn cây tùng để tham quan.

Chuyện này vừa được công bố thì toàn bộ Trường Trung học số Một khóc thành dòng sông: Nghiệp quật rồi!

Giữa trưa thứ Năm, lão La gọi Lý Minh Châu tới văn phòng nói chuyện.

Lý Minh Châu vừa vào cửa, lão La liền nói, "Lý Minh, hoạt động ngoại khóa năm nay trò nhất định phải đi."

Lý Minh Châu đã bịa sẵn lý do thoái thác, lão La vừa mở miệng cô đã toan phản bác.

Lão La nói, "Liên quan tới chuyện tuyển thẳng của em."

Lý Minh Châu câm miệng.

Lão La vặn ly nước trà cáu bẩn hết vòng này tới vòng khác, uống một ngụm, khuyên chân thành, "Tôi biết giờ nói chuyện này với trò còn sớm, tôi cũng biết thành tích của trò rất ổn định, lúc trước trò thi đậu vào lớp mình thì tôi đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào trò."

"Lý Minh, trò không làm tôi thất vọng, tôi muốn tranh thủ suất tuyển thẳng này cho trò, trò hiểu ý tôi không?" Lão La hạ thấp giọng, "Nhà trường thì tính để trò thi giành cái danh thủ khoa tỉnh về cho trường, nhưng tôi lại cảm thấy nên theo con đường an toàn, cứ lấy luôn suất tuyển thẳng cho chắc ăn."

Cổ họng Lý Minh Châu hơi khô rát.

"Tuyển thẳng……. vào đâu?"

Lão La dường như bị cô chọc cười, "Vô nghĩa, chẳng lẽ trò không có đại học trò thích sao!"

Lý Minh Châu nghĩ thầm: Đại học mình thích…….. không cần thi vào sao?

Lão La ho khan một tiếng, đẩy một tờ đơn tới.

Danh sách thí sinh lọt vào chung kết CMO do tỉnh Z làm chủ nhà, đầu bảng chính là Lý Minh Châu.

"Chúc mừng trò, đậu chung kết rồi." Lão La cố nén vẻ mặt khoe khoang lại.

Thật ra sáng nay khi danh sách chung kết đưa xuống thì lão La đã chạy đi khoe khắp bốn tầng, hầu như đắc tội hết với mấy giáo viên dạy lớp Mười Một, Mười Hai.

Nhưng giờ ông đang nói chuyện với Lý Minh Châu nên phải giữ cái uy của chủ nhiệm lớp.

Tim Lý Minh Châu đập thình thịch.

"Đậu chung kết?" Cô hơi ngạc nhiên.

"Đúng, đậu chung kết, biểu hiện của trò rất tốt." Lão La mở miệng, "Trường chúng ta có ba học sinh đậu chung kết, hai trò kia đều là lớp Mười Hai, chỉ có trò là lớp Mười Một."

Lão La còn muốn nói: Trò chỉ mới học Mười Một thế là ẵm luôn giải Nhất! Hai tên khốn lớp Mười Hai kia chỉ được giải Nhì thôi!

Ông cứ nghĩ tới Lý Minh Châu là học sinh do mình dạy dỗ thì lại thấy sướng không tưởng.

"Thế nào? Chuẩn bị đi doanh trại mùa đông thôi." Lão La nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!