Chương 38: Anh trai lục dao

Lý Minh Châu đúng lúc đi vào, cắt ngang cuộc nói chuyện của Tô Thiên Du.

Tô Thiên Du tuy bị điên nhưng cũng biết mình không thể trêu vào người nuôi mình, nếu không sẽ không có cơm ăn, cho nên rất thận trọng đẩy Lục Dao ra.

Nhưng Lục Dao không hiểu sao Tô Thiên Du vừa kêu cậu lại gần giờ lại bảo cậu tránh ra, cứ thế ngu mặt.

Tô Thiên Du tức giận trợn mắt, cho là tên ngốc Lục Dao chẳng biết nhìn ánh mắt mà làm việc gì cả.

Trong đầu Lục Dao lóe lên suy nghĩ: Đôi mắt Lý Minh giống hệt mắt Tô Thiên Du.

……. Đều như con mèo lười biếng, nhưng khi lóe lên lại có vẻ sắc sảo bén ngót như lưỡi dao dính máu.

Tô Thiên Du lập tức giả bộ không chú ý, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Lục Dao.

Lục Dao thầm nghĩ: Tuy anh đây trông rất tuấn tú nhưng đâu đến nỗi phải nhìn chăm chú kiểu đó.

Lý Minh Châu nói, "Quần áo cậu hôm nay chưa khô, để thứ Hai tôi mang tới trường cho cậu."

Quần áo này chính là bộ quần áo tối hôm qua cậu vứt bỏ.

Bây giờ Lục Dao đang mặc bộ quần áo hồi xưa của Lý Văn Lâm, tuy kiểu dáng hơi quê mùa nhưng nhiều năm vậy, trừ việc hơi nhăn nheo thì không bị hư hỏng và không có mùi gì lạ.

Có thể thấy mấy thứ này được giữ gìn rất cẩn thận.

Điểm duy nhất không hoàn mỹ là: Bộ quần áo này hơi ngắn, Lục Dao mặc không thoải mái.

Lý Minh Châu lấy một cái áo gió, trông có vẻ như là của cô.

"Mặc vào, bên ngoài lạnh."

Lục Dao bị nhét chiếc áo vào ngực, trên cái áo khoác đó có mùi quen thuộc của Lý Minh Châu, ôm nó giống như ôm cô khiến tai Lục Dao từ từ đỏ lên.

Cậu chột dạ mặc áo vào, đi xuống lầu với Lý Minh Châu.

Tầng năm mới sáng đã ồn ào, hai đứa bé mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình chạy ầm ầm trong phòng khách.

Dương Hoan thấy Lý Minh Châu đi xuống thì vui vẻ chào hỏi: "Chào anh A Minh ạ!"

Lý Minh Châu gật đầu, Dương Nhạc thì cứ thế nhào tới, ôm lấy chân Lý Minh Châu vừa chạm đất.

Lý Minh Châu thuận thế bế cậu lên, "Hôm nay định đi đâu chơi?"

Ăn mặc đẹp như vậy chắc chắn muốn ra ngoài.

Dương Hoan nói, "Mẹ về rồi, muốn dẫn bọn em tới Tây Hồ chơi!"

Lý Minh Châu gật đầu.

Hai vợ chồng nhà họ Dương không làm công cùng một chỗ, anh Dương thì ngày nào cũng về nhà, còn chị vợ thì làm cho một công ty may mặc cách nhà khá xa, ngày thường đều ở trong ký túc xá của công ty, chỉ có Chủ Nhật mới về.

Chị Dương về, đối với hai đứa nhỏ mà nói chính là một ngày hội.

Dương Hoan nhìn Lục Dao đi theo sau, do dự trong chốc lát rồi nhút nhát kêu một tiếng, "Anh Lục Dao."

Lục Dao cúi xuống xoa đầu cô bé, "Còn nhớ anh à?"

Dương Hoan gật đầu, một anh trai đẹp như thế sao cô bé quên được!

Chị Dương đi ra, thấy Lý Minh Châu thì nhiệt tình chào hỏi, "A Minh hôm nay cũng được nghỉ à?" Chị nhìn thấy Lục Dao thì khách sáo gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!